Chương 1216: Tiên Đan Cho Ngươi, Độc Dược Phần Ta 1216
Tuy Ti Thiên giám đã cố gắng làm tốt chuẩn bị trước khi khai chiến, nhưng trong lòng mỗi người thật ra đều không có căn cơ gì. Bởi lẽ, thứ bị giam giữ trong bí cảnh kia cũng sắp thấy ánh mặt trời rồi.
Thứ bọn họ sắp phải đối phó không giống với những quỷ vật trước kia, trong lịch sử hơn một ngàn năm Ti Thiên giám chưa từng nghe nói, là yêu ma gần như đồng thọ với trời đất. Thậm chí ngay cả bí lực bọn họ tu hành cũng là do đối phương ban tặng.
Tồn tại như vậy thật sự có khả năng bị đánh bại à? Đây là nghi vấn không thể xóa nhòa trong lòng mỗi người.
Ngay khi Ôn Tiểu Xuyến còn đang miên man suy nghĩ, dưới vách đá đối diện nàng đã truyền đến động tĩnh mới. Hai máy giám sát đang điên cuồng chấn động. Viên châu trong miệng đầu rồng rơi vào trong cái bát vàng ở phía dưới vách đá, hơn nữa còn xoay tròn chuyển động. Tốc độ chuyển động của chúng rất nhanh, như muốn bay ra khỏi bát.
Cùng lúc ấy, ba viên lại còn ở bên cạnh múa bút thành văn viết cái gì đó, chợt nghe Hoàng Giám viện bỗng nhiên hét lớn một tiếng:
"Mau trở về!"
Nhưng ba viên lại nghe vậy vội vàng buông bút xuống, nhưng lúc này bọn họ lại phạm phải một sai lầm trí mạng, lại còn muốn đem hai máy theo dõi bí lực kia cũng cùng nhau khiêng trở về. Mà chỉ trì hoãn một lát như vậy, vách đá trên đỉnh đầu bọn họ bỗng nhiên liền nứt ra.
Cự thạch nặng mấy trăm cân cứ như vậy từ trên trời giáng xuống, mắt thấy sắp đem ba gã lại viên kia nện thành thịt nát.
Theo tay hắn nâng lên, tốc độ rơi xuống của tảng đá lớn kia hơi chậm lại, tranh thủ cho ba người phía dưới thời gian chạy trối chết quý giá. Ba người vừa lăn vừa bò, cuối cùng cũng thoát ly khỏi khu vực cự thạch rơi xuống, mắt thấy hai máy giám sát bí lực cách đó không xa bị đập nát bét, trong lòng ba người không khỏi sinh ra một cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết, vội vàng lui về phía sau.
"Đa tạ Hoàng đại nhân ra tay cứu giúp."
Ba gã quan viên chưa tỉnh hồn lùi đến nơi an toàn, sau đó rối rít cảm tạ Hoàng Giám viện.
Người sau lại chỉ khoát tay áo, nói với ba người:
"Các ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, trở về thự đi thôi, kế tiếp bên này không có chuyện của các ngươi."
"Lưu lại làm gì? Các ngươi đều chỉ là người bình thường, không biết võ công, không có tu luyện qua bí lực, đợi đánh nhau không giúp được gì, ở lại chỗ này ngược lại sẽ gặp nguy hiểm, ta có thể cứu các ngươi một lần, nhưng chưa chắc lần nào cũng có thể cứu các ngươi."
Hoàng Giám viện cau mày nói.
Nhưng ba người nghe vậy không có rời đi, liếc mắt nhìn nhau một cái, trong đó người lớn tuổi nhất mở miệng nói:
"Chúng ta có thể lưu lại không?"
"Chúng ta biết."
Một quan viên trẻ tuổi hơn nói.
"Chỉ là so với chết trong kinh thành, sợ hãi và bất an bị người ta tàn sát, chúng ta thà chết ở đây, sóng vai với đồng liêu... Hoàng đại nhân, bây giờ bí lực đã không còn, sau này chắc không cần giám sát dao động bí lực nữa, cho nên chúng ta cũng muốn lưu lại đánh một trận, coi như làm mồi nhử cũng tốt."
Hoàng Giám viện giật giật môi, cuối cùng chỉ gật gật đầu:
"Tìm cho họ thanh kiếm đi."
Nói xong câu đó ánh mắt của hắn liền lại về tới trên phiến thạch bích kia.
Theo những tảng đá lớn kia rơi xuống, hôm nay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền