Chương 74: Tiên Đan Cho Ngươi, Độc Dược Phần Ta 74
Ngay từ đầu Lục Cảnh đã định tìm một công việc văn thư, ví dụ như phòng thu chi gì đó. Hắn thông số liệu cao cấp, toán học đương nhiên không thành vấn đề, làm phòng thu chi chắc là dư dả.
Hắn đi một vòng trong thành, xem có nơi nào tuyển công, ghi lại yêu cầu và tiền lương. Một vòng đi xuống, trong lòng Lục Cảnh đã có đáp án.
Hắn đi đến trước một cửa hàng than củi, mở miệng hỏi:
"Chủ quán, có phải muốn tuyển người?"
Nghe vậy, một nam nhân tuổi hơn năm mươi, dáng người gầy gò từ bên trong thò đầu ra, đánh giá Lục Cảnh một chút, trong mắt toát lên vẻ thất vọng.
"Tuyển người là có tuyển, nhưng không phải làm ở chỗ này, mà là ở lò than ngoài thành, nơi đó cần người giúp đem gỗ kéo tới bổ tốt, việc này... Không nhẹ, ta xem thân thể nhỏ bé này của ngươi sợ là không làm được."
Chưởng quỹ tiệm than củi nghe vậy vẫn có vẻ hơi do dự, lẩm bẩm:
"Còn không phải do lão gia mềm lòng."
"Dù sao các ngươi không phải luận cân trả tiền à? Việc ta làm không tốt, các ngươi trả ít tiền cho ta là được."
Lục Cảnh đáp.
Cuối cùng lại thở dài một câu:
"Được rồi, hai ba ngày đều không tuyển được người, xem ngươi có vẻ thành thật, vậy đi thử xem, nói trước, nếu không đạt yêu cầu, chúng ta cũng sẽ không cần ngươi."
Sau đó chưởng quỹ kia viết một tờ giấy cho Lục Cảnh, để Lục Cảnh đến lò than cách thành phía đông hai dặm, tìm một người tên Mã Trung Bảo, người sau là quản sự lò than.
Lục Cảnh được cầm giấy, nửa bước không ngừng, đi thẳng đến xưởng lò. Còn chưa tới nơi, từ xa đã có thể nhìn thấy mấy mái vòm kiến trúc như nấm mồ, phía trên còn có từng làn khói đen bay lên, Lục Cảnh biết đó là lò than.
Lục Cảnh ghé lên, thử thăm dò hô lên:
"Mã quản sự?"
Mà ở trước một lò than, mấy tên diêu công mặt mũi đen nhẻm vây quanh một nam nhân trên mắt phải có bớt đỏ, tựa hồ đang tranh luận cái gì.
"Ngươi là ai?"
Người đàn ông có bớt đỏ trên mắt phải dùng ánh mắt cảnh giác đánh giá Lục Cảnh. Có điều câu hỏi này của hắn cũng gián tiếp thừa nhận mình chính là Mã Trung Bảo.
Nhưng hắn lại không lập tức mở miệng chất vấn như lão chưởng quỹ, chủ yếu là bởi vì lúc này hắn đang bị phiền sứt đầu mẻ trán. Hôm qua hắn không thể không tự mình đi vào trong thôn kéo bốn người, nói sáng sớm hôm nay sẽ đến làm việc, kết quả lúc này đã qua buổi sáng, bốn người kia lại một người không đến.
Mã Trung Bảo bị làm phiền không chịu được, cau mày quát to một tiếng:
"Đều ồn ào cái gì, ta nói hôm nay sẽ có người đến, giờ không đến à?"
"A, ta tới hỗ trợ chẻ gỗ."
Lục Cảnh vừa nói vừa đưa tờ giấy tới.
Ánh mắt Mã Trung Bảo nhìn về phía Lục Cảnh không khác gì ánh mắt của chưởng quỹ cửa hàng than củi, tựa hồ cũng cảm thấy thân thể nhỏ bé này của hắn không thể làm được loại việc nặng này. Mã Trung Bảo đương nhiên không cảm thấy Lục Cảnh thật sự có bản lĩnh này, nói đùa gì vậy, một lò nung cần vật liệu gỗ khoảng hai ngàn bốn trăm cân, nửa lò cũng có một ngàn hai trăm cân, cho dù một tay già đời, một ngày có thể chẻ ba trăm cân vật liệu gỗ đã là cao nhất rồi.
Mấy tên diêu công kia vốn đã cảm thấy bị lừa, nghe Mã Trung Bảo nói như vậy càng cảm giác hắn đang trợn mắt nói dối, diêu công dẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền