Nói chuyện với trâu, bị trộm mất áo, rồi còn bị người ta ngang nhiên ép buộc thành thân với một tiên nữ từ trên trời rơi xuống… Nhìn tất cả những chuyện hoang đường như đang trêu đùa trước mắt, Giang Mãn — kẻ vừa mới xuyên không tới thế giới này chưa đầy một canh giờ — bỗng cảm thấy một loại cảm giác kỳ lạ lan dần khắp cơ thể. Nó không giống sự hoang mang, cũng chẳng phải sợ hãi. Mà là… quen thuộc.
Quen thuộc đến mức khó hiểu.
Tựa như tất cả đều đã từng xảy ra, từng xuất hiện trong ký ức của hắn. Tựa như hắn đã sống ở nơi này, đã từng nghe tiếng trâu cười nói bằng giọng người, từng nhìn thấy tiên nữ đáp xuống giữa sân đình trong màn sáng trắng mờ ảo, từng cảm nhận mùi đất ẩm và gió xuân thổi qua mái tranh cũ kỹ.
“Được rồi, lấy áo trả lại cho ta trước đã!” Giang Mãn cố giữ bình tĩnh, giật giật vạt áo tơi cũ kỹ mà con trâu dùng mõm quấn lấy, lắc đầu như thể không tin nổi mình đang phải thương lượng với một con gia súc biết nói.
Con trâu đảo mắt một vòng, giọng nó trầm đục như tiếng trống gõ:
“Không được! Ngươi nợ ta một lời hứa. Không trả lời thì không trả áo.”
“Hứa cái gì? Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa là!”
Giang Mãn than trời, nhưng chưa kịp nói thêm câu nào, phía xa đã vang lên tiếng bước chân và tiếng hô hoán. Mấy lão nhân trong thôn chạy đến, vẻ mặt hớt hải mà đầy hưng phấn như gặp chuyện tốt cả đời cũng khó thấy.
“Hắn đến rồi, hắn đây rồi! Chính là hắn! Người được trời định! Chú rể của Tiên Tộc!”
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng như trút xuống, mang theo bông hoa tuyết tan giữa mùa xuân. Một thiếu nữ với khí chất thanh lệ xuất hiện, váy trắng khẽ chạm mặt đất. Đôi mắt nàng nhìn Giang Mãn như đã chờ đợi hắn từ rất lâu.
“Giang Mãn.” Nàng cất giọng mềm nhẹ, nhưng lại như câu chú trói buộc số mệnh. “Từ kiếp này trở đi, ta và chàng có nhân duyên. Mời chàng… thành thân.”
Giang Mãn cứng đờ.
Trong đầu hắn chỉ còn một câu duy nhất quay mòng mòng:
Xuyên không thì xuyên không, nhưng xuyên kiểu này có phải hơi quá tải rồi không?!
Và bên cạnh, con trâu vẫn ung dung nhai cỏ, nói thêm một câu như bổ sung định mệnh:
“Ta bảo mà, cái số của ngươi… không bình thường.”





![Bìa truyện [Dịch] Đỉnh Cấp Gian Thương: Bắt Đầu Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/dinh-cap-gian-thuong-bat-dau-vo-dich-tu-buon-ban-vu-khi-dan-duoc/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Thần](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/van-co-de-nhat-than/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Tiên Võ Đế Tôn](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/tien-vo-de-ton/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Tụ Bảo Tiên Bồn](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/tu-bao-tien-bon/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Có Được Hack Ta Giết Xuyên Thế Giới Phó Bản](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/co-duoc-hack-ta-giet-xuyen-the-gioi-pho-ban/banner-small.webp)

![Bìa truyện [Dịch] Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/hoc-ty-cua-ta-biet-ma-phap/banner-small.webp)
![Bìa truyện [Dịch] Mệnh Danh Thuật Của Đêm](https://assets.itruyenchu.com/book-cover/menh-danh-thuat-cua-dem/banner-small.webp)