Chương 103: Gọi ta là Ngư Ông
“Gia hỏa kia đúng là từng qua chỗ ta, nhưng chắc là thấy ta không ở đây nên lại chui qua khe cửa sổ chuồn đi.” Viên Minh cầm tờ giấy kia lên đưa cho Trần Uyển rồi nói.
“Vậy làm sao bây giờ, ngươi biết nó sẽ đi đâu không?” Trần Uyển liếc mắt nhìn, xong liền vội vàng hỏi.
“Ta cũng chỉ ở chung với nó nửa tháng, không thể nói là chắc chắn hiểu hết tập tính của nó, chỉ có thể giúp ngươi tìm xem sao.” Viên Minh thở dài đáp.
“Vậy việc này phải phiền ngươi rồi, Viên sư đệ.” Trần Uyển cảm kích nói.
“Thế này đi, ngươi tới Hỏa Luyện đường trước núi tìm xem, ta đến phía sau núi, vào trong rừng gọi mấy tiếng, có lẽ nghe được tiếng ta, nó sẽ quay về ngay thôi.” Viên Minh ngâm nghĩ một chút rồi nói.
“Được.” Trần Uyển vội vàng nói.
Sau khi Trần Uyển rời đi, Viên Minh không vội đến sau núi mà đi ra khỏi phòng, tìm kiếm quanh chỗ cửa sổ một hồi.
Quả nhiên chỉ sau chốc lát, hắn đã phát hiện dấu vết Hỏa Sàm Nhi lưu lại.
“Sau khi tu thành Minh Nguyệt Quyết tầng thứ nhất, sức quan sát mạnh hơn trước rất nhiều, loại cảm giác này thực sự không tồi.” Viên Minh thầm tán thán trong lòng.
Tiểu gia hỏa kia ra khỏi phòng hắn, tiếp đây bò lên cây tùng già bên cạnh rồi nhảy qua tường viện, rồi đi về phía sau núi.
Viên Minh lần theo tung tích, đi thẳng một mạch đến chỗ rừng trúc mà Tam động chủ ở.
Ngay khi nghĩ rằng gia hỏa kia đã về nhà, hắn lại phát hiện tung tích của nó đột nhiên thay đổi, vòng qua viện lạc của Tam động chủ, dọc theo một con đường nhỏ sau núi, đi xuống phía dưới núi.
Viên Minh truy tìm một mạch tới tận chân núi mà vẫn chưa thấy gia hỏa kia, chỉ có thể tìm kiếm tiếp.
Trong lúc bất tri bất giác, Viên Minh đã theo dấu chân của nó đi tới một vùng sơn cốc.
Vừa đi vào trong sơn cốc, Viên Minh đã ngửi được một mùi thơm kỳ dị. Khi hắn giật mình định thần lại, mới phát hiện ở phía trước chỗ cách đó không xa có một cánh đồng chiếm diện tích không nhỏ.
Từ xa nhìn lại, một dãy ruộng được phân chia ngay ngắn, trên đó có đủ loại thực vật màu sắc khác nhau.
Mùi thơm phức tạp mà kỳ dị kia chính là từ cánh đồng truyền đến.
Viên Minh ngưng tầm mắt nhìn thoáng qua liền thấy, giữa một khoanh ruộng trồng cây màu đỏ, có một lùm cây đang lay động kịch liệt, bên cạnh còn thấy một cái đuôi đầy lông mượt mà đang nhổng lên cao.
Viên Minh vội vàng sải bước chạy sang phía đó.
Quả nhiên, gia hỏa Hỏa Sàm Nhi kia đang chổng mông cắm đầu xuống đất, đào bới thứ gì đó.
Viên Minh sửng sốt, đưa mắt nhìn địa thế xung quanh xong mới giật mình phát hiện, bản thân hắn đang ở sơn cốc nằm giữa hai ngọn núi trụ sở của Hỏa Luyện đường và Luyện Lô đường. Hơn nữa, nhìn cánh đồng đủ màu sắc trước mắt, đây quá nửa là dược điền của một trưởng lão nào đó trong Luyện Lô đường.
“Ngươi cái tên tiểu ăn hàng này!”
Viên Minh chợt thấy nhức đầu, vội vàng kéo phắt cái đuôi của Hỏa Sàm Nhi, xách nó lên.
Nhưng Hỏa Sàm Nhi lại vùng vẫy dữ dội, nhất quyết bám chặt lấy linh dược trên mặt đất, không chịu buông ra. Chờ đến khi Viên Minh dùng sức lôi nó lên, gốc linh dược cũng đã bị nó nhổ bật cả gốc rễ lẫn bùn đất lên.
Hỏa Sàm Nhi bị xách đuôi treo ngược giữa không trung, đang khi giương nanh múa vuốt đang muộn nổi giận, chợt thấy người đến là Viên Minh, lửa giận liền tắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền