Chương 1051: Dỡ xuống gánh nặng
Dịch: Vong Hồn
Viên Minh thấy thế thì cũng bất chấp mọi thứ, cổ tay khẽ lắc một cái cầm ra Diệt Hồn Kiếm, vận khởi pháp lực Đại Thừa, chém ra một kiếm vào thông đạo hư không.
Ô quang bên trên Diệt Hồn Kiếm chợt lóe, một hư ảnh thiếu nữ xuất hiện ra, sau đó hóa thành một luồng kiếm quang hình bán cung, quét qua nàng trong nháy mắt, biến mất trong màn sương đen.
Không có vụ nổ kịch liệt, cũng không có ba động không gian mãnh liệt.
Ở trong màn sương đen kia chỉ có một tia sáng lóe lên một cái, sau đó biến mất ngay lập tức
Thông đạo không gian đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một thân thể chậm rãi rơi xuống.
Mấy người còn chưa kịp vui mừng thì thấy cỗ thân thể rơi xuống kia chỉ có một nửa cỗ thân thể tàn phế từ ngực trở xuống, nửa khúc trên thân thể của nàng đã bị lực lượng không gian xé rách, về tới Minh Nguyệt Cung.
Tịch Ảnh khẽ nhếch khóe miệng lên lại chậm rãi hạ xuống, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Trên người Hạ Hiệt bỗng phồng lên, thần hồn hóa thành một người khổng lồ màu lam, há miệng đem nửa thân thể tàn phá kia nuốt vào trong miệng, sau đó lại từ từ trở về thân thể của mình.
Khoảnh khắc hai cơ thể tiến lại gần nhau, những lớp sợi tơ màu lam kéo dài ra dày đặc, quấn quanh hắn bên trong, hóa thành một cái kén tằm to lớn.
Chợt mọi khí tức đều bị niêm phong bảo tồn, tòa đại trận vận chuyển này cũng theo đó mà dừng lại.
“Hạ Hiệt tiền bối…” Viên Minh chần chờ mở miệng.
“Thuận theo ý trời đi…” Tịch Ảnh lắc đầu nói ra.
Hai người đành phải thủ hộ bên cạnh, lẳng lặng chờ đợi kết quả.
Thời gian chậm rãi trôi qua, rõ ràng chỉ là ba ngày hai đêm ngắn ngủi, nhưng lại làm cho bọn họ cảm thấy giống như đã trải qua một trăm năm rồi.
Cuối cùng, vào lúc chạng vạng tối của ngày thứ ba, có một tiếng ‘xùy’ rất nhỏ vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh ở bên trong cung điện dưới mặt đất này.
Tịch Ảnh và Viên Minh đang ngồi ở bên cạnh lập tức tỉnh giấc, đưa mắt nhìn về cái kén lớn màu lam kia.
Chỉ thấy cái kén đang vỡ ra từng chút một, lộ ra thân thể của Hạ Hiệt, còn phần thân thể còn lại của Minh Nguyệt nữ thần đã biến mất không thấy gì nữa, giống như đã bị lão hoàn toàn hấp thu.
Viên Minh và Tịch Ảnh thấy cảnh này thì sắc mặt trở nên cứng ngắc rất là khó coi.
Cỗ thân thể nằm bên trong kén tằm đã cứng đờ bất động, trên thân không còn nửa điểm khí tức sinh mệnh, một đạo tàn hồn đang ung dung phiêu phù ở bên cạnh.
“Quả nhiên vẫn là thất bại…”
Tàn hồn Hạ Hiệt khơi dậy thần hồn dao động, thanh âm của hắn vang vọng trong thức hải của Viên Minh và Tịch Ảnh.
“Tiền bối, ngài…” Tịch Ảnh ngập ngừng nói.
“Kỳ thực, ta đã sớm biết là cơ hội thành công rất thấp, cho dù ta có được toàn bộ di thể của Minh Nguyệt nữ thần, thì cơ hội thành công cũng chỉ có một nửa, nhưng không còn cách nào khác, Xuất Vân Giới không có thời gian, ta không thể không mạo hiểm.” tàn hồn của Hạ Hiệt nói.
Viên Minh nghe vậy, trong lòng thở dài nặng nề.
“Nhưng mà còn may, những năm cuối đời của ta còn có thể gặp được các ngươi, cho dù ta chết đi, Xuất Vân Giới vẫn còn hy vọng.” Tàn hồn của Hạ Hiệt vừa cười vừa nói.
Viên Minh không nói gì, đi đến bên cạnh thân thể Hạ Hiệt, lòng bàn tay của hắn mọc ra một cái rễ cây Thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền