ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Giả

Chương 107. Không đủ

Chương 107: Không đủ

“Chúng ta bỏ tiền mua tin tức, tất nhiên sẽ có người tìm cho chúng ta. Chỉ cần bỏ ra một khoản rất nhỏ là đã có thể tìm được chỗ dã nhân tập trung ở.” Hồ Trát vừa cười vừa nói.

“Thì ra là thế, đúng là một biện pháp đỡ tốn thời gian.” Viên Minh cảm thán nói.

“Ài, có điều hiện tại hơi khó rồi. Đám dã nhân kia bị bắt nhiều cũng dần khôn ra, lẩn trốn kỹ hơn trước nhiều, càng ngày càng khó tìm.” Hồ Trát than thở.

Đang khi nói chuyện, trên trời chợt có một hồi tiếng chim hót vang lên.

Hồ Trát nghe tiếng lập tức ngẩng đầu nhìn lên, sau đó lại lấy từ trong ngực ra một khối thạch phù, nắm trong lòng bàn tay.

Chỉ thấy mặt ngoài thạch phù tỏa hào quang, tức thì con chim trên không trung liền sà xuống, đáp lên trên tay gã.

“Tin Diên(1) dung để truyền tin, linh thú cấp một bên Ngự Thú đường.” Thấy Viên Minh có vẻ nghi hoặc, Hồ Trát giải thích.

Tiếp đó, gã liền gỡ một đoạn vải chỗ mắt cá chân con Tin diên xuống, xem qua một cái liền nở nụ cười.

“Tàm được rồi. Lần này đi đến một sơn cốc cách đây một tram hai mươi dặm về phía tây nam.” Hồ Trát nói một câu xong liền lấy ra một bản đồ bằng da thú, tìm kiếm một hồi rồi chỉ ra điểm đánh dấu.

“Tăng tốc đi tới.” Gã ra lệnh.

Cả nhóm bắt đầu tăng tốc độ, đuổi về phía tây nam.

“Đám dã nhân này tự cho mình là thông mình, không trốn vào sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, mà lại đi đến gần những Đồng trại(2) đông dân cư của Nam Cương. Chúng nghĩ rằng dưới chân đèn thì tối(3), thực quá ngu xuẩn.” Hồ Trát vừa chạy, vừa không quên mỉa mai.

Viên Minh nhếch miệng cười lạnh một cái, không tiếp lời.

Khoảng sau một canh giờ, đám người Viên Minh đã tới phía ngoài một sơn cốc.

Một nam tử gầy gò, đầu quấn khan vải màu đen, thân vận áo bào vải màu xanh đã đứng chờ từ trước ở chỗ cửa cốc.

Người này da dẻ đen nhẻm, mặt đầy vết dấu của tháng ngày dãi nắng dầm sương.

Vừa nhìn thấy đám người Hồ Trát xuất hiện, nam tử liền sáng mắt lên, mặt lộ vẻ vừa mừng vừa sợ, chạy chậm tới.

“Đại nhân, ta đã theo dõi những dã nhân kia rất nhiều ngày. Bọn chúng cứ lòng vòng trên núi, mãi đến hôm nay mới dừng lại, đang ở ngay trong sơn cốc này.” Nam tử gày còm lên tiếng báo cáo.

Viên Minh nhìn quan một chút liền biết người này chỉ là một phàm nhân.

“Làm rất tốt, đây là tiền thưởng của người.” Hồ Trát hài lòng gật đầu. Gã lấy từ trong ngực ra một khối bạc vụn bằng khoảng ba, bốn tiền, ném cho người kia.

Nam tử gày còm lập tức tiếp lấy, cảm ơn rối rít, bộ dạng như hận không thể quỳ xuống dập đầu.

Hồ Trát không để ý lắm, lập tức rút loan đao, dẫn đám thủ hạ xông thẳng vào sơn cốc.

Viên Minh cân nhắc một lúc rồi quyết định không đi vào cùng.

Hắn thông cảm với những dã nhân sắp gặp vận rủi kia, nhưng không cách nào cải biến vận mệnh của bọn họ.

Thực lực của hắn bây giờ còn chưa gánh vác được thiện tâm cứu người, cho dù hắn có thực lực đó thì cũng không thể tùy tiện ra tay, mạo hiểm đi lo chuyện bao đồng rồi tự đẩy mình vào hiểm cảnh.

Chỉ chốc lát sau, một tràng những tiếng hô hoán chém giết cùng tiếng khóc lóc kêu la từ trong sơn cốc truyền ra.

Viên Minh nhìn về phía tên nam tử dẫn đường kia, thấy gã dường như đã quen với những thanh âm này. Trông y chẳng hề có cảm giác gì, chỉ là khi phát hiện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip