Chương 113: Bất lực
Huyết quang trong hai mắt Cáp Cống cũng không tối đi lâu, chỉ thoáng chốc đã trở lại như lúc ban đầu, xong y lại tiếp tục gầm thét, thậm chí còn dữ dội hơn trước mấy phần.
“Xem ra Cáp Cống cũng chưa hoàn toàn mất đi thần trí, nghe được tiếng vợ sẽ khôi phục lý trí trong thoáng chốc.” Viên Minh thầm nghĩ.
Lý trí của Cáp Cống vẫn còn, vậy cũng không phải hoàn toàn không có cách.
Hắn ngồi xếp bằng xuống trước người Cáp Cống, đè chặt một tay lên đầu y, dự định cảm ứng thức hải của Cáp Cống.
Thức hải của Cáp Cống đã bị huyết quang dày đặc bao phủ, hồn lực vận chuyển trở nên vô cùng chậm chạp, trong khi những huyết quang kia lại khá linh động, giành hết quyền khống chế.
Viên Minh rất quen thuộc với huyết quang này, bởi hắn đã từng thấy nó trong thức hải của mình khi trước, chính là sát khí do Phi Mao thuật tạo ra.
“Đây chính là tình trạng khi bị sát khí khống chế hoàn toàn sao? Không khác với ta đoán lắm.” Viên Minh thầm tự nói một câu rồi bắt đầu toàn lực vận chuyển Ngự Thú thuật.
Thức hải của Nhân tộc rất đặc biệt, khác xa so với hung thú nên không cách nào gieo phù văn ngự thú xuống, vậy nên Ngự Thú thuật cũng không phải thuật pháp để đối phó Nhân tộc, chỉ có thể dùng để mài mòn, khuất phục ý chí của đối phương.
Viên Minh tính thử dùng Ngự Thú thuật giúp Cáp Cống tỉnh lại.
Một luồng khói đen tiến vào trong thức hải Cáp Cống, không để ý tới thần hồn của y mà phóng toàn bộ tới những huyết quang kia.
Đám sát khí màu máu này khống chế thần trí Cáp Cống, nên chỉ cần có thể làm nó suy yếu, thậm chí loại bỏ thì Cáp Cống hẳn có thể hồi phục lại như cũ.
Ý nghĩ của Viên Minh không sai, có điều áp dụng thực tế lại khó khăn hơn hắn tưởng rất nhiều. Đám sát khí này khó đối phó hơn nhiều so với hồn lực, khói đen từ Ngự Thú thuật đánh lên nó hầu như không có hiệu quả.
Mi tâm hắn nhíu chặt rồi nhanh chóng giãn ra, năm ngón tay hơi cong lại, miệng bắt đầu tụng niệm chú ngữ cổ xưa.
Khói đen từ Ngự Thú thuật ở trong thức hải Cáp Cống lập tức ngưng tụ lại, hóa thành hai khối đá lớn màu đen liên tục xoay tròn, trông tựa như hai cái cối xay màu đen, nghiền ép những sát khí bên trong thức hải.
Sau khi thần hồn hóa hình, Viên Minh điều khiển hồn lực càng thêm thành thạo, trình độ Ngự Thuật cũng theo đó tăng lên. Hắn hiện tại đã có thể điều khiển khói đen của Ngự Thú thuật tiến hành tiến hành thay đổi hình thái.
Đương nhiên, khói đen biến hóa không phải tự nhiên mà có, trong đó còn còn có cả hiệu quả của Minh Nguyệt quyết.
Sau khi hóa thành cối xay màu đen, uy lực của Ngự Thú thuật lập tức tăng mạnh, sát khí màu máu không chịu nổi, bắt đầu tán loạn.
“Minh Nguyệt quyết quả nhiên lợi hại, biến hóa một chút thôi đã có thể có được thần thông như vậy!” Viên Minh khẽ rờ cằm.
Cáp Cống lại không được thư thái như vậy, trên mặt lộ vẻ thống khổ, miệng liên tục gào thét.
Bên trong những sát khí huyết quang này ẩn chứa không ít hồn lực của y, hơn nữa cả hai giờ dính chặt rất khó tách rời, giờ cùng bị nghiền nát nên tự nhiên sẽ cảm thấy đau đớn.
Viên Minh coi như không nghe không thấy, tiếp tục thi triển pháp thuật.
Huyết quang trong thức hải Cáp Cống liên tục suy yếu, chẳng mấy chốc đã tiêu tan hơn nửa.
Cáp Cống mặt mũi tái xanh, miệng không ngừng thở dốc, dĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền