Chương 52: Gia hỏa ngu xuẩn
“Là nó? Sao nó lại ở chỗ này?” Viên Minh nhìn thân hình nhỏ nhắn mềm mại của con mèo bạc, đầu óc rối bời.
Trong thoáng chốc, Viên Minh thấy con mèo kia dừng lại ở chỗ cách hắn không xa, đồng thời quay đầu lại nhìn hắn.
Ở bên trong khung cảnh mờ ảo này, Viên Minh lại có thể thấy rất rõ đôi con ngươi khác màu của con mèo bạc, đầu óc đang hỗn loạn lại như đột nhiên chấn động, tỉnh táo hơn một chút.
Chẳng biết vì sao mà hắn lại có cảm giác, con mèo kia như đang chờ hắn?
Viên Minh vô thức lập tức cất bước đuổi tới chỗ nó, chỉ là bước chân vẫn hơi lảo đảo.
Kết quả hắn vừa mới tới gần, mèo bạc liền chạy nhanh tới trước, vòng qua một một tảng đá màu đen nhô lên rồi lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Viên Minh bước chân xiêu vẹo đuổi theo, khi chạy tới chỗ sau tảng đá đen lại chỉ thấy trên vách đá có một cửa hang đen kịt to bằng thùng nước, không thấy bóng dáng mèo bạc đâu.
Hắn nhìn xung quanh một lượt nhưng vẫn thủy chung không thấy chút vết tích nào của nó.
Lúc này, âm thanh hỗn loạn từ phía sau truyền tới, tựa như đang có người đánh nhau kéo qua hướng bên này.
Viên Minh loạng choạng, lập tức lao thẳng vào cửa hang đen kịt kia, sau khi nửa thân trên lọt vào thì ngã chúi xuống, cả người lộn ngược.
Sau khi thân ảnh hắn rơi vào trong đó, bên trên cửa hang đen kịt đột nhiên xuất hiện một tầng ánh sáng màu vàng mờ mịt, bao phủ cửa hang lại.
Đợi tới khi ánh sáng tan đi, cửa hang cũng hoàn toàn biến mất.
…
Không biết qua bao lâu, Viên Minh dần dần tỉnh lại, có điều hắn vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng.
Bờ vai truyền tới cảm giác đau rát khiến hắn không nhịn được hé miệng, cổ họng khẽ phát ra vài tiếng ‘ui a’.
Viên Minh theo bản năng xòe bàn tay ra sờ sờ thân thể, phát hiện lòng bàn tay có cảm giác nhớp nháp.
Cùng lúc đó, một hỗn hợp mùi hôi thối pha tanh tưởi xộc vào khoang mũi hắn, khiến hắn không nhịn được nôn khan một trận.
Hắn cố gắng mở to hai mắt, định nhìn cho rõ hoàn cảnh xung quanh mình, nhưng khắp bốn phía chỉ là một mảng tối đen như mực, dù hắn cố gắng thế nào thì vẫn chẳng thấy được thứ gì.
Theo thời gian trôi, cảm giác mê muội trong đầu hắn dần dần giảm đi mấy phần, hắn mò mẫm toan đứng dậy, nhưng khi bàn tay và đầu gối va chạm với đồ vật xung quanh lại cảm giác ra được xung quanh rất không bằng phẳng.
Viên Minh không loạn động nữa, mà đưa tay lần sờ xung quanh người, phát giác những thứ xung quanh mà tay hắn chạm vào đều là những đoạn chân cụt tay đứt, không rõ là người hay động vật.
Trong số những thứ này, có cái đã mục nát thành xương trắng, có cái thì rữa nát thành bùn, còn có một ít như là mới chết chưa lâu, bên trên còn vết máu chưa khô.
Bên trên mấy bộ thi thể trong số này, Viên Minh sờ thấy da thú trên người, cũng sờ thấy quần áo làm từ tơ lụa, suy đoán một chút liền biết, những thứ này chính là thi thể của Phi Mao thú nô và đệ tử Bích La Động.
“Nơi này hình như là một hố xác?” Viên Minh thầm suy đoán, đồng thời không nhịn được rùng mình.
Không phải trong lòng hắn thấy sợ hài, mà vì nhiệt độ không khí xung quanh thực sự rất thấp, âm khí cực nặng, cộng thêm mùi hỗn tạp khó ngửi khiến người ta hít thở khó khăn.
Viên Minh sờ sờ nhẹ bờ vai mình một chút,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền