Chương 93: A Mộc Hợp
Sáng sớm ngày hôm sau.
Viên Minh vẫn như thường lệ, đầu tiên hoàn thành việc rèn phôi, sau đó mới theo lời Phương Cách sư huynh chỉ, băng qua Hỏa phường đi tới khí lư.
Khí lư là một tòa viện lạc độc lập cỡ nhỏ nằm ở phía sau Hỏa phường.
Hai bên cách nhau chỉ vỏn vẹn mười mấy bước chân, nhưng so với với Hỏa phường bên kia ồn ào hối hả, Khí lư có vẻ u tĩnh an bình hơn rất nhiều.
Viên Minh rảo bước đi vào sảnh giữa của viện. Thứ đầu tiên hắn thấy là một phòng trưng bày triển lãm các loại vật phẩm, đại bộ phận trong đó là các đồ vật kiểu như bộ yên ngựa mà các đệ tử Hỏa phường bên kia làm ra mỗi ngày, ngoài ra còn có một ít binh khí đao thương kiếm kích.
Hắn bất giác thả chậm bước chân đi giữa chúng, quan sát dàn binh khí chói mắt hai bên trái phải, chỉ thấy một số ít trên đó được khắc những đường phù văn kỳ dị, liền biết đó hẳn đều là pháp khí.
“Đẹp quá nhỉ?” Lúc này, một giọng nói bỗng từ phía sau vang lên.
Viên Minh vội vàng quay đầu, thấy ngay một nam tử trung niên râu ria xồm xoàm, tóc ngắn rối bù, thân mang áo ngắn, một tay ngoáy tai, tay kia cầm một bó ống giấy màu trắng, đứng ở cách đó không xa.
Bên hôm người kia treo một tấm lệnh bài đệ tử nội môn màu lục giống cái của Trần Uyển, Phương Cách, hẳn đây chính là vị sư huynh kia.
“Bái kiến A Mộc Hợp sư huynh.” Viên Minh lập tức hành lễ.
“Mấy pháp khí này quá đẹp, đặc biệt là những phù văn kia, đường nét phác họa kết hợp quá thực là một nghệ thuật.” Nam tử trung niên trông hơi lôi thôi kia đi lên phía trước, ánh mắt rơi vào mấy pháp khí trong tủ trưng bày, lên tiếng ngợi khen.
Viên Minh thấy thế bèn quan sát kỹ phù văn trên những pháp khí kia.
Cẩn thận nhìn một lần khiến hắn cũng không nhịn được có chút sửng sốt.
Vốn chỉ xem là đường nét phác đơn giản, nhưng khi hắn tập trung thần niệm, khi nhìn kỹ lại thấy chúng như những vật sống nhúc nhích.
Có đường nét mềm mại uốn lượn như nước chảy, có đường nét sinh sôi dày đặc như cây cối vút lên, lại có đường nét xoắn vặn dữ dội như ngọn lửa bốc lên…
Viên Minh nhìn xem mà giống như bị rơi vào trong đó, ánh mắt ngưng tụ, ngây người bất động.
Không biết qua bao lâu, bờ vai hắn thình lình bị người ta vỗ một cái, dị tượng trước mắt lúc này mới đột nhiên biến mất, đầu óc khôi phục lại thần chí.
Hắn mờ mịt quay đầu, thấy vị sư huynh lôi thôi kia đang cau mày chằm chằm nhìn hắn.
“Ngươi nhìn thấy cái gì?” Sư huynh lôi thôi hỏi.
Viên Minh dừng một chút rồi mới thành thật kể hết những gì mình mới thấy ra.
Sư huynh lôi thôi nghiêm túc lắng nghe, tràng mày càng lúc càng nhíu chặt, tựa như có điều nghi hoặc gì đó rất lớn, im lặng mất một hồi lâu.
Viên Minh quan sát nét mặt y biến đổi, trái tim cũng căng thẳng theo, không biết là xảy ra chuyện gì.
Ngay khi hắn có chút lo lắng bất an, chợt thấy cái cằm đầy gốc râu của vị sư huynh kia giãn ra, rồi y bật cười ha hả.
Điều này làm Viên Minh càng thêm bối rối.
“Ha ha ha, không ngờ là người đồng đạo nha. Ta gọi A Mộc Hợp, tiểu huynh đệ ngươi tên là gì?” Sư huynh lôi thôi vỗ vai Viên Minh, cao giọng cười nói sang sảng, chấn cho lỗ tai Viên Minh ong ong một hồi.
Viên Minh còn chưa kịp trả lời, chợt nghe một loạt những tiếng chửi mắng từ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền