ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Giả

Chương 95. Trả lại toàn bộ

Chương 95: Trả lại toàn bộ

Viên Minh lập tức nhận ra có gì đó không ổn, tâm niệm lại khẽ động (1), thần hồn liền bay về phía phòng ở, cố gắng quay vào trong thân thể máu thịt của mình.

Nhưng đúng lúc này, lại một cơn gió đêm nữa kéo tới, thần hồn Viên Minh một lần nữa bị thổi bay ra ngoài.

Lần này, thần hồn của hắn bay càng xa hơn, thoáng chốc đã cách xa bảy, tám trượng, trong khi đó, cảm giác ác hàn lạnh thấu xương kia càng dữ dội hơn, sự sợ hãi trong lòng Viên Minh càng thêm nặng nề.

Hắn sốc lại tinh thần, muốn trở lại trong thân thể của mình, nhưng lúc này đây hắn lại kinh hoàng phát hiện, cảm ứng giữa ý niệm của hắn với nhục thân(2) đã trở nên vô cùng yếu ớt, thần hồn chẳng ngờ lại không thể quay về.

Sau khi phát hiện điều này, Viên Minh lập tức kinh hãi, điên cuồng quơ hai tay giữa không trung hòng quay trở về.

Có điều động tác này lại chẳng giúp thần hồn xê xích chút nào, cảm giác bất lực giống y như người chết đuối cố gắng hết sức để tự cứu mình mà chẳng được.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, khiến thần hồn Viên Minh lại lần nữa càng lúc càng trôi xa hơn.

Một chuyện xảy ra khiến Viên Minh càng thêm hoảng sợ, đó là hắn thình lình phát hiện, song song với việc cảm ứng giữa hắn và nhục thân đang dần yếu đi, thần hồn của hắn cũng đang dần dần mờ đi, hồn phách có xu thế tán loạn.

Đúng lúc, một luồng lực lượng êm dịu bỗng nhiên từ phía trong nhà vọt tới, bao phủ lấy thần hồn của hắn, xu thế tán loạn liền đình trệ.

Chớp mắt sau đó, hắn cảm giác thần hồn bị lực lượng kia kéo một cái, sau một thoáng mày váng mắt hoa, trời đất quay cuồng liền lập tức trở về nhục thân.

Viên Minh thình lình mở hai mắt ra, há mồm thở hồng hộc, hai tay ôm lấy bả vai, thân thể run cầm cập, chỉ cảm thấy vẫn chưa thể xua đi cảm giác ác hàn kia.

“Xem ra thần hồn của người trước mắt tối đa chỉ có thể ly thể bảy trượng, xa hơn sẽ bị mất khống chế, có nguy cơ tiêu tán.” Tiếng mèo bạc vang lên trong thức hải của hắn, giọng điệu bình tĩnh không chút cảm xúc.

“Ta vừa rối thiếu chút nữa hồn phi phách tán, cũng chỉ là để ngươi kiểm tra khoảng cách ly thể của thần hồn ta sao?”

Viên Minh lập tức có chút tức giận.

“Hiểu rõ trạng thái thần hồn của mình là tố chất cơ bản nhất của một Hồn tu.” Mèo bạc không để tâm chút nào, chỉ hờ hững đáp.

Viên Minh lúc này cũng không rảnh tranh cãi với đối phương. Hắn nhắm mắt điều tức, ngồi yên bắt đầu vận chuyển Minh Nguyệt quyết, qua một lúc rốt cuộc cảm giác ác hàn kia đã biến mất.

Đợi hắn lần nữa mở mắt ra, lại phát hiện mèo bạc vẫn ngồi xổm ở chỗ cũ, không những không rời đi mà ngay cả tư thế, hình dạng cũng đều không thay đổi chút nào.

“Ngươi còn có việc tìm ta?” Viên Minh đã bình tĩnh lại, lên tiếng hỏi.

Không thấy mèo bạc có động tác gì mà trước người bỗng nhiên có ánh bạc lóe lên, tiếp đó một tấm da thú màu nâu xuất hiện, tung bay lên rồi rơi vào chỗ trước người Viên Minh.

Viên Minh cầm lên xem xét, chỉ thấy trên tấm da có một đám văn tự Trung Nguyên ghi mấy cái tên: “Quỷ Kiểm thảo, Tử Tâm hoa phấn, Hắc Lân quả, Âm Tủy dịch.”

Quỷ Kiểm thảo và Tử Tâm hoa thì hắn không lạ gì, trước kia đã từng thấy trong ‘Bách Thảo Tập’, thậm chí hắn còn từng hái một ít hoa Quỷ Kiểm bán cho Triệu Đồng.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip