Chương 97: Lần đầu ngự thứ
Viên Minh dừng chân đứng lại, đưa mắt nhìn về phía rừng phong tím và đầm lầy, tràng mày hơi nhíu lại.
Chỉ là một hòn đảo thôi mà hoàn cảnh lại phức tạp, nhiều thay đổi như vậy, hơn nữa hoàn cảnh địa hình, thảm thực vật mỗi khu vực lại hoàn toàn khác nhau, nếu nói là tự nhiên hình thành thì thực sự trùng hợp quá mức.
“Xem ra là có người cố ý tạo ra, chắc là vị Hắc Mộc đại sư kia?”
Di hài Hắc Mộc đại sư ở ngay trên đảo này, lấy năng lực của y thì đúng là có thể làm ra chuyện này được. Thêm nữa, căn cứ theo nội dung trên bản chép tay kia, người này đúng là một kẻ có tư duy thiên mã hành không(1).
Lại nghĩ kỹ thêm một chút, những hung thú trên đảo này chỉ e cũng là do Hắc Mộc đại sự đem đến, khó trách đều hiếm thấy như vậy.
Viên Minh rất nhanh lắc đầu, cất bước tiến lên.
Mặc kệ nơi này là do Hắc Mộc đại sự hay ai đó làm ra thì cũng đều không liên quan tới hắn, hắn chỉ muốn bắt một con linh thú phù hợp mà thôi.
Đi một đoạn trong đầm lầy, Viên Minh thấy bùn đất khó nhấc chân, bèn lấy tấm da cóc ra, thi triển Phi Mao thuật biến thành hình thái cóc.
Thời gian qua, hắn đã điều tra rõ lai lịch của tấm da cóc này. Nó được lấy ra từ một loại hung thú sống dưới nước tên là Hắc Văn độc thiềm(cóc độc vân đen), hiển nhiên so với biến thân vượn trắng thì hình thái này thích hợp để hành động trong hoàn cảnh bùn lầy ẩm ướt này nhiều.
Từ sau khi Minh Nguyệt quyết tầng thứ nhất viên mãn, khả năng chống lại Phi Mao thuật phản phệ của hắn đã tăng nhiều, theo đó cũng không cần phải cẩn thận để ý như trước, hơn nữa sát khí sinh ra từ việc biến thân cóc đen còn kém tấm da vượn rất nhiều.
Sau khi hóa thân dạng cóc, Viên Minh hành động thoải mái hơn rất nhiều, bùn lầy không còn mút chặt hai chân, đồng thời nếu gặp phải một vài vũng nước cũng có thể dễ dàng nhảy qua.
Hắn hài lòng cất bước nhanh hơn.
Vào thời khắc này, một bụi cây màu lục với phiến lá to bản xuất hiện trước mắt, ở giữa có mấy đóa hoa hình chậu màu hồng phấn đã bung nở, thoạt nhìn khá giống hoa sen, theo gió thoảng qua tỏa ra một mùi hương thơm ngát.
Đang khi định bước tới nhìn kỹ hơn, Viên Minh chợt thấy đầu óc choáng váng, hai chân cũng như nhũn ra.
“Hương hoa có độc!”
Hắn rùng mình, lập tức lui lại.
Một cái bóng mầu xanh từ dưới lá sen xanh bắn vọt ra, cắn về phía bắp chân của hắn, nhìn kỹ thì là một con rắn đầu bẹt.
Viên Minh gắng chống người nhảy lui về phía sau, vừa vặn tránh được đòn đánh lén của con rắn, đồng thời nhấc tay phải bấm niệm pháp quyết rồi điểm tới.
Từng tia sáng xanh nổi lên trên đám cỏ cây xung quanh, ngay sau đó, những nhánh cỏ kia bỗng như sống dậy, nhào về phía con rắn.
Rắn xanh cả kinh, vội vàng tránh phải né trái, nhưng những nhánh cỏ kia bao vây nó từ khắp bốn phía xung quanh, cơ bản là muốn tránh cũng không tránh hết, rất nhanh liền bị quấn lấy.
Những nhánh cỏ kia đan xen vào nhau, chỉ chớp mắt đã tạo thành một cái lồng cỏ, nhốt rắn xanh vào bên trong.
Trên người rắn xanh có linh lực ba động, thực lực không kém, trong khi những nhánh cỏ kia to nhất cũng chỉ bằng ngón tay, theo lý thuyết thì chỉ cần nó cựa quậy chút sẽ bị gãy hết, thế nhưng bất luận rắn xanh quay cuồng xoắn vặn thân thể thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền