Chương 106: Ma đầu
Lời vừa dứt khỏi miệng Vương Lâm, sắc mặt ba người Chu Tử Hồng lập tức đại biến. Nhất là Lâm Đào, mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, vội vã lùi lại phía sau. Con du hồn kia nghe lệnh, không một lời thừa thãi, lập tức lao thẳng về phía Lâm Đào.
Chu Tử Hồng cắn chặt môi dưới, muốn ngăn cản nhưng không biết mở lời thế nào. Gã sư huynh họ Dương chỉ khẽ thở dài, vẻ mặt phức tạp thoáng hiện rồi biến mất. Lâm Đào dốc hết tốc lực, vẫn không thể thoát khỏi tầm mắt du hồn. Hắn hoảng loạn chạy quanh quẩn, cố gắng né tránh, nhưng tự biết tốc độ của mình sao bì kịp loài vật vô hình này. Dù may mắn trốn thoát, chiến trường ngoại vực rộng lớn như vậy, hắn dám chắc mình không thể sống sót trở về truyền tống trận. Nghĩ đến đây, hắn vội vàng van xin:
- Tiền bối! Ta và Mã Lương chẳng có chút giao tình nào. Mấy năm làm đồng môn, hai ta nói chuyện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tiền bối tha mạng, ta... ta nguyện làm nô tài cho ngài. Tiền bối tha mạng!
Lâm Đào hoảng hốt cầu xin. Lúc này, du hồn đã áp sát hắn. Vương Lâm khẽ cười, liếc nhìn Lâm Đào một cái, phất tay, du hồn lập tức khựng lại. Trán Lâm Đào ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn không dám lau, cung kính đứng một bên, lắp bắp:
- Tiền bối... ngài chắc chắn là cao thủ của thượng cấp tu chân quốc. Lâm Đào may mắn được làm nô tài của ngài, tuyệt đối không dám hai lòng.
Nói rồi, hai tay hắn kết thành một thủ ấn kỳ lạ, đặt lên trán. Lập tức, một giọt máu trong suốt, lóng lánh từ giữa mi tâm hắn chảy ra, từ từ bay về phía Vương Lâm.
Giọt máu vừa xuất hiện, cả người Lâm Đào lập tức suy sụp, bộ dạng yếu ớt, khẩn trương nhìn Vương Lâm. Vương Lâm vung tay, bắt lấy giọt máu, ánh mắt chuyển sang gã sư huynh họ Dương.
Lâm Đào thấy Vương Lâm nhận lấy giọt máu, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, cái mạng nhỏ của mình đã được bảo toàn. Lâm Đào rất thông minh, có thể nói hắn là người đầu tiên nhận ra Vương Lâm có chút cổ quái. Hắn đoán chắc Mã Lương đã chết, sư đệ trước mặt đã bị người ta đoạt xá. Nhưng hắn không dám nói, càng không dám nhắc nhở Dương, Trương.
Lâm Đào biết, đi theo Vương Lâm là con đường sống duy nhất của hắn. Cho dù Vương Lâm không giết hắn, chỉ cần đuổi hắn đi, hắn cũng chắc chắn sẽ chết. Vì vậy, không cần phải so đo gì cho mệt. Khi Vương Lâm ra lệnh cho du hồn giết mình, Lâm Đào đã hiểu, đối phương đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của hắn. Vì vậy, hắn không dám chất vấn, vì như vậy chỉ khiến hắn chết nhanh hơn mà thôi.
Đây là sự thông minh của Lâm Đào, hắn cực kỳ dứt khoát, tự nguyện làm nô tài, lại còn dâng cả bản mệnh tinh huyết của mình cho đối phương. Khi lấy được máu của hắn, chỉ cần Vương Lâm có một ý niệm trong đầu, hắn sẽ hồn bay phách lạc. Nhưng Lâm Đào không còn cách nào khác, để được tiếp tục đi theo Vương Lâm, hắn chỉ có thể làm như vậy.
Lúc này, hắn khẽ động thân, nhanh chóng tiến đến bên cạnh Vương Lâm. Phi kiếm sắc nhọn lóe lên, mũi kiếm chỉ về phía Dương, Trương. Hắn làm việc này không chút do dự. Đã là nô tài, thì phải làm những việc nên làm, dù chỉ là làm bộ làm tịch cũng được.
Nam tử họ Dương cười khổ, thầm than một tiếng, không nói nhiều, vỗ lên trán. Từ mi tâm xuất ra một giọt bản mệnh tinh huyết, bay về phía Vương Lâm. Hắn đã sớm nhận ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền