Chương 1935: Dừng bước!
Ánh mắt Vương Lâm đang nhìn lên Đạp Thiên Kiều kia chậm rãi thu lại, nhìn cánh cửa Thái Cổ Thần Cảnh do chín cây cột tạo thành giữa vùng biên mênh mông cuồn cuộn giữa Tiên Tộc và Cổ Tộc kia lần cuối.
Cho dù hiện giờ hắn đã có tu vi bước lên Đạp Thiên Kiều thứ hai, nhưng nhìn về phía Thái Cổ Thần Cảnh kia vẫn không rõ ràng, dường như Thái Cổ Thần Cảnh này là một tồn tại vượt xa năng lực của Vương Lâm.
Nhìn vùng biển mênh mông cuồn cuộn như cuồng phong kia, rất lâu sau Vương Lâm nhắm hai mắt lại. Ngay khi hắn nhắm mắt, ánh mắt hắn đã biến mất khỏi Tiên Cương đại lục.
Lúc mở mắt, hắn đã đứng ở trong không gian kỳ dị này, trên Đạp Thiên Kiều khổng lồ thứ hai kia. Nhưng cúi đầu nhìn xuống, Vương Lâm thấy mình vẫn còn đứng trên cầu, nhưng không phải đầu cầu mà đã ở cuối cầu.
Tất cả những chuyện vừa rồi đều do hắn bước đi. Những chuyện này trong nháy mắt phát sinh trong quá trình hắn đi qua cầu, giống như mộng ảo, không thể phân biệt được thật giả.
Hắn nhìn Đạp Thiên Kiều này, rồi nhìn cây cầu thứ ba, thứ tư ở đằng xa, cho đến cây cầu thứ chín, còn có cảnh vật hư ảo ở đằng sau cây cầu thứ chín kia nhìn không rõ, vô cùng xa vời. Hắn càng nhìn càng thấy những thứ này trở nên xa vời hơn, dường như mỗi cây cầu đều giống như một ngọn núi cao không thể vượt qua, khiến người ta đứng dưới ngọn núi không khỏi sinh ra ý định dừng bước.
Ý định này một khi vừa sinh ra đã phóng đại lên vô hạn, cho tới khi tràn ngập toàn thân Vương Lâm, dường như trong đầu hắn có một thanh âm khe khẽ khuyên hắn quay đầu lại, rời khỏi nơi này, không nên tiếp tục đi, không nên đi về phía bảy cây cầu còn lại nữa.
Vương Lâm đứng ở cuối cây cầu thứ hai, chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể đi xuống cây cầu này, hoàn toàn vượt qua cây cầu thứ hai. Nhưng một bước cuối cùng này, hắn thủy chung vẫn không thể bước tới.
Thời gian chậm rãi trôi qua, dường như đã qua rất lâu. Vương Lâm vẫn đứng ở chỗ đó nhìn về phía trước, thần sắc bình tĩnh, nhưng lại thở dài một tiếng. Hắn giơ chân lên, bước tới một bước, vượt qua cây cầu thứ hai này!
Là tự vấn sao… Nếu Đạo Tâm không kiên định, nếu không có một ý niệm nghịch thiên, nếu không có một chấp niệm bảo vệ sinh mệnh, thì có lẽ một bước này sẽ là lùi lại.
Vương Lâm thì thào, hướng về phía Đạp Thiên Kiều thứ ba từng bước đi tới.
Cây cầu thứ ba này rất dài nhưng cũng rất ngắn. Nhưng Vương Lâm đã đi suốt ba ngày mà vẫn chưa qua được cây cầu này. Hắn đã đi tiếp ba ngày mà vẫn như vậy, rồi lại ba ngày nữa. Hắn nhìn về phía đằng xa, cây cầu thứ ba kia vẫn rất xa mà lại rất gần.
Cho đến sau ngày thứ chín, Vương Lâm dừng chân lại, đứng ở đó trầm mặc một lát, rồi ngẩng mạnh đầu, trong mắt lộ ra một vẻ kỳ dị, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Hắn không dùng mắt nhìn, cũng không dùng thần thức để cảm nhận, mà trong khi nhắm mắt phong tỏa thần thức của bản thân, không nhìn vào cây cầu thứ ba này nữa, mà bỗng nhiên nâng chân lên tùy ý bước đi.
Một bước, rồi lại một bước, cho tới khi hắn bước tới bước thứ chín, đột nhiên hắn nghe thấy bên người xuất hiện những tiếng chim kêu, còn có ánh sáng nhu hòa xuyên thấu qua mí mắt, như chiếu thẳng vào đồng tử hắn.
Mũi hắn ngửi thấy mùi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền