ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nghịch

Chương 1954. Vui sướng và trách nhiệm

Chương 1954: Vui sướng và trách nhiệm

Sơn Nhạc Châu, phía đông bắc có dãy núi liên miên không dứt. Trong dãy núi này, cách quan đạo không xa, có một thôn trang như đào viên.

Người trong thôn không nhiều, chỉ có mấy trăm người, hầu hết là thợ săn sinh sống trong vùng cây cối rậm rạp đầy dã thú này. Nơi này vốn không phải là thôn, mà lúc đầu chỉ là nơi nghỉ ngơi của thợ săn mà thôi.

Không biết từ năm nào, có một quan nhân tị nạn từ kinh thành mang người nhà chạy tới nơi này, từ từ theo thời gian trôi qua khiến nơi này thành dáng vẻ như ngày nay.

Phía tây của thôn có một gian nhà lá, bên ngoài có một hàng rào vây quanh. Trong nhà có nuôi một số gà vịt, có một nữ tử mười mấy tuổi mặc một bộ bố y đầy miếng vá đang cầm một cái bát cho gà vịt ăn.

Từng luồng khói bếp bay lên từ ống khói. Lúc này đang là sáng sớm, hiển nhiên là trong nhà đang chuẩn bị điểm tâm.

"Mẹ ơi, đêm qua con nằm mơ, mơ thấy mình trở thành tiên nhân."

Nữ tử kia vừa cho gia cầm ăn vừa cất tiếng cười vui sướng, nói vọng vào nhà.

"Cái con bé này lớn tới vậy rồi mà còn ảo tưởng muốn thành tiên nhân. Mẫu thân ngươi lúc lớn bằng ngươi đã gả cho cha ngươi rồi."

Từ trong nhà truyền ra giọng nói dịu dàng.

"Đó là bởi vì cha là thợ săn lợi hại nhất trong thôn mà. Con còn nghe nói lúc đó cũng có không ít người muốn thành thân với mẫu thân của con đâu."

Thiếu nữ cười hì hì, thần sắc rất đáng yêu. Tướng mạo nàng cũng không phải rất xinh đẹp, nhưng lại có khí chất rất thanh thuần đáng yêu.

"Cái con nhỏ này nghe ai nói thế hả?"

Một thiếu phụ đi ra khỏi nhà. Thiếu phụ này mặc một bộ y phục mộc mạc, nhưng không che dấu được vẻ xinh đẹp của nàng, giờ phút này đang trừng mắt giả bộ tức giận, trong tay còn cầm một bát thức ăn cho gia cầm.

Thiếu nữ nọ còn đang muốn nói chuyện thì từ cửa lớn truyền tới tiếng cười sang sảng.

"Là ta nói đó."

Cửa lớn bị đẩy ra. Một đại hán trung niên đi tới, trên vai mang cung tên, còn vác một con tiểu thú đã chết, trên đùi còn có vết máu khô, không biết là của hắn hay của tiểu thú nọ.

"Cha!"

Thiếu nữ nọ kinh hỉ, vội vàng buông bát xuống.

"Oa, là báo thú mà. Bề ngoài thật đẹp, tốt quá rồi."

Hai mắt thiếu nữ tỏa sáng, giống như nhảy nhót.

"Lần này sao lại đi lâu như vậy? Tới tận hai ba ngày mới trở về."

Thiếu phụ nọ cũng vội vàng đi tới giúp nam tử trung niên đỡ tiểu thú và cung tên xuống.

"Con gái muốn có một tấm áo da, trên đường gặp con báo thú này truy tìm theo nó nên chậm một chút."

Hán tử kia xoa đầu thiếu nữ, vừa cười vừa nói.

"Chân làm sao rồi?"

Thiếu phụ liếc mắt một cái liền thấy vết máu trên đùi hán tử, vội vàng cúi xuống xem. Nơi đó có một vết cào không sâu.

"Không sao đâu. Có Tiểu Bạch ở đây, dã thú trong núi này không thể làm hại tính mạng ta."

Hán tử vừa nói chuyện vừa cười, đột nhiên từ ngoài cửa có một bóng đen tiến vào, nhoáng một cái liền nhào lên người thiếu nữ, vươn đầu lưỡi lớn không ngừng liếm mặt nàng. Đây là một con chó lớn màu đen.

Chẳng qua, bề ngoài của nó thoạt nhìn lại giống hệt một con mãnh hổ, rất kinh người.

"Tiểu Bạch lần này vào núi lại học hổ gầm. Có đôi khi ta thật khó hiểu, không biết nó rốt cục là cọp hay là chó nữa."

Hán tử nhìn con chó một cái, cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip