ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nghịch

Chương 1966. Cái gì là chân tướng

Chương 1966: Cái gì là chân tướng

Mộc Băng Mi rời đi.

Nàng rời khỏi động phủ này, rời khỏi Chu Tước Tinh. Nhưng nàng không đi một mình, bên cạnh nàng có một nam tử mái tóc bạc trắng, tướng mạo tầm thường, lộ ra một khí chất khó tả, khiến người ta rất thoải mái. Hắn nắm tay Mộc Băng Mi, tựa như trong Mộng Đạo luân hồi, vẫn không buông ra.

Hắn vẫn lờ mờ nghe được lời nói của Mộc Băng Mi trên bầu trời.

- Chàng là phần thân hay bản thể?

- Ta là Vương Lâm, ta ở bên cạnh nàng.

Vương Lâm nhìn Mộc Băng Mi, khẽ nói.

Mộc Băng Mi nhìn Vương Lâm, dần dần lộ ra nụ cười, trông vô cùng tươi đẹp, vô cùng vui vẻ.

Bọn họ đi xa, cho tới khi rời khỏi Chu Tước Tinh, không biết đi về phía nào.

Sau khi bọn họ hóa thành cầu vồng biến mất ở phía chân trời, trên mặt đất, ở một nơi bọn họ không nhìn thấy, Vương Lâm đứng ở nơi đó, nhìn bọn họ đi xa, khuôn mặt nở nụ cười.

Phần thân hay là bản thể, chỉ có mình Vương Lâm mới biết.

Có lẽ theo Mộc Băng Mi rời đi là phần thân của Vương Lâm, ở lại nơi này mới là bản thể của hắn. Nhưng cũng có lẽ, hoàn toàn ngược lại!

Không có đáp án.

Thập Tam cũng rời đi. Một đời hắn đều đi theo dấu chân của Vương Lâm. Lúc này, Vương Lâm cho hắn một mình bay đi, giống như cánh chim trưởng thành phải một mình bay đi, đối mặt với mưa gió, ngắm nhìn cầu vồng. Chỉ có như thế thì hắn mới có thể chính thức trưởng thành, trở thành một người đỉnh thiên lập địa.

- Đều đi rồi.

Chỉ còn lại mình Vương Lâm ở trên Chu Tước Tinh, trong khi cùng Liễu Mi vào mộng, hắn đi tới bái tế cha mẹ. Lúc này, sau khi bái tế một lần nữa, hắn đi tới ngôi nhà lúc đầu ở cùng Lý Mộ Uyển.

Nơi này đã thay đổi sau năm tháng trôi qua, nhưng hắn lại khôi phục lại sơn cốc như ban đầu.

Trong sơn cốc này, Vương Lâm ở lại đó làm bạn với Lý Mộ Uyển, cảm thụ năm tháng bình thường. Hắn ôm Lý Mộ Uyển, kể cho nàng nghe chuyện luân hồi, giống như rất lâu trước đó hắn vẫn làm.

Trong cổ độc, đắm chìm vào sự bình tĩnh và ấm áp của nội tâm.

Thời gian cứ trôi qua từng năm một. Mùa xuân tới, vạn vật phục hồi. Vương Lâm đã trồng rất nhiều hoa cỏ trong sơn cốc này. Nhìn hoa cỏ nở rộ, nhìn mưa hạ rơi, nhìn gió thu hát lên bài ca năm tháng, nhìn bông tuyết trời đông tung bay.

Vương Lâm cùng Lý Mộ Uyển, trong tai văng vẳng tiếng đàn như mấy ngàn năm trước.

Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm... Vương Lâm ở lại trong sơn cốc yên tĩnh này bảy mươi năm.

Hắn cùng Lý Mộ Uyển ở lại nơi này, quên hết tất cả. Hắn không nghĩ tới tu vi của bản thân, không nghĩ tới cảm ngộ bổn nguyên, cũng không nghĩ tới tất cả âm mưu quỷ kế với người khác. Trong mắt hắn chỉ có Lý Mộ Uyển, trong mắt hắn chỉ có thân ảnh này. Bên tai hắn chỉ còn nghe thấy tiếng đàn vang vọng trong năm tháng.

Vào năm thứ hai trăm khi trở lại Động Phủ giới, tại sơn cốc Vương Lâm ở có một người khách tới. Người khách này là một nam tử đầu trọc. Tướng mạo của hắn giống hệt năm xưa, không hề biến hóa chút nào.

Hắn đi ra từ bên trong thiên địa, đứng bên ngoài sơn cốc này hồi lâu, nhìn trăm hoa đua nở trong sơn cốc. Ở trong biển hoa đó có một căn nhà gỗ, ở trước nhà có một thân ảnh cô độc đang ngồi khoanh chân.

Nam tử nọ than khẽ, thần sắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip