ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nghịch

Chương 61. Hồi Gia

Chương 61: Hồi Gia

Ba ngày sau, Vương Lâm toàn thân ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt có chút thần thờ bước ra khỏi động phủ. Phía sau hắn, Chu Bằng ngơ ngác đi theo.

- Chu Bằng! Ngươi trở về Huyền Đạo Tông, y theo những lời ta dặn mà làm. Nhớ kỹ, phải âm thầm loại trừ hết những kẻ bất lợi cho ta, và bảo vệ cha mẹ ta thật tốt. - Thanh âm Vương Lâm lạnh lẽo, ẩn chứa một tia sát khí.

Chu Bằng cung kính gật đầu. Thân thể hắn vụt lên, phi thân về hướng Hằng Nhạc Phong.

Vương Lâm nhìn theo bóng lưng Chu Bằng, một lát sau, chợt lên tiếng:

- Tư Đồ tiền bối! Thực ra Khôi Lỗi thuật không cần bước đầu tiên sao?

Tư Đồ Nam ngẩn người, vội vàng nói:

- Ai nói không cần? Nếu không có bước đầu tiên, làm sao có thể tiến hành bước thứ hai?

Sau khi Vương Lâm tự tay luyện chế khôi lỗi, hắn cảm giác được có điều gì đó không ổn. Tuy nhiên, hắn cũng không nói nhiều, chỉ hỏi:

- Phác Nam Tử có thể phát hiện ra sự khác thường của Chu Bằng không?

Tư Đồ Nam do dự một chút, rồi đáp:

- Theo lý thuyết, khi ngươi chế tạo khôi lỗi có thêm một chút tinh hoa Nguyên Anh của ta. Mặc dù không nhiều, nhưng nếu cao thủ Nguyên Anh kỳ không quan sát cẩn thận thì cũng khó mà phát hiện ra được. Mà Phác Nam Tử bế quan nhiều năm, hiểu biết có lẽ cũng không nhiều lắm.

Vương Lâm trầm ngâm một chút, thân thể khẽ động, hóa thành một đạo cầu vồng, trong nháy mắt đã biến mất. Không bao lâu sau, hắn đã xuất hiện ở sơn thôn, đi thẳng về nhà.

Chưa đến cửa, Vương Lâm đã nghe thấy thanh âm quen thuộc vọng ra:

- Thằng ranh con! Cái loại thợ mộc như ngươi đúng là phí phạm. Ngươi nhìn xem đã làm ra cái gì thế này? Đúng là... không bằng được một nửa Thiết Trụ nhà ta.

- Sư phụ! Thiết Trụ ca là tiên nhân, làm sao con có thể so được. Có thể bằng được một nửa là đã thỏa mãn lắm rồi.

Vương Lâm nghe đến đó khựng lại. Thần thức đảo qua một vòng, hắn nở nụ cười. Giọng nói quen thuộc này chính là của một người bạn thuở nhỏ trong thôn. Hắn ta vẫn thường xuyên quấn lấy Vương Lâm, muốn cha hắn dạy cho nghề thợ mộc.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn bóng lưng già nua trước mắt, Vương Lâm nhỏ giọng nói:

- Cha! Thiết Trụ đã về.

Bờ vai gầy guộc khẽ run lên, chiếc đồ làm mộc trong tay rơi xuống đất.

Quay người lại, ông sững sờ nhìn người thanh niên hai mươi mốt tuổi trước mặt, vẫn còn vương lại chút nét thơ ngây mà ông luôn ghi nhớ.

- Thiết... Trụ! - Cha Vương Lâm dùng hai tay dụi dụi đôi mắt. Những giọt lệ long lanh khẽ tràn xuống khuôn mặt.

Vương Lâm bước lên ôm lấy phụ thân, lau đi những giọt nước mắt. Nhìn những nếp nhăn trên trán cha, hắn lui lại vài bước, quỳ xuống, nói:

- Cha! Thiết Trụ bất hiếu. Năm năm không về.

- Là Thiết Trụ! Bà nó ơi! Con của chúng ta đã về. - Phụ thân Thiết Trụ mừng rỡ nâng Vương Lâm đứng lên. Ông ngắm nghía hắn từ trên xuống dưới rồi nở nụ cười hiền hậu.

- Thiết Trụ! Con cao lớn bằng cha rồi đấy. Nhìn cũng khỏe mạnh lắm. Tốt rồi! Đó mới chính là con ta. - Phụ thân Thiết Trụ vui vẻ nói.

Lúc này, một phụ nhân có khuôn mặt đã hằn in dấu vết thời gian, từ trong phòng bước ra, ngơ ngác nhìn Vương Lâm mà nước mắt tuôn rơi.

Vương Lâm tiến lên quỳ gối trước mặt phụ nhân, thấp giọng nói:

- Mẹ! Thiết Trụ về thăm mẹ đây.

- Ngươi... ngươi sao lại nhẫn tâm như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip