Chương 97
Tân Hải khẽ liếc nhìn Thượng Quan Vân, cất giọng:
- Sư huynh đã đi nghênh đón sứ giả đại nhân của Thông Thiên Tháp. Chắc hẳn người sẽ đến đây ngay thôi.
Vừa dứt lời, trận pháp lại bừng sáng. Mọi ánh mắt bên ngoài đều đổ dồn vào đó. Đằng Hóa Nguyên siết chặt nắm tay, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm trận pháp. Hắn thầm hạ quyết tâm, chỉ cần Vương Lâm vừa ló dạng, hắn sẽ lập tức dùng mối liên hệ của trớ chú mà thuấn di đến bên cạnh. Một khi đã tóm được hắn, nhất định phải khiến hắn nếm trải hết mọi cực hình trên đời.
Ánh sáng chói lòa từ trận pháp lan tỏa. Mười ba bóng người lần lượt bước ra.
Vẻ mặt Đằng Hóa Nguyên càng thêm u ám. Bàn tay hắn lại nghiền nát thêm một linh hồn nữa trên hồn kỳ. Trong lòng, hắn cười lạnh thầm nhủ:
- Vương Lâm! Nếu ngươi sống chết vẫn không màng đến tình thân, nhất quyết không chịu lộ diện, thì Đằng Hóa Nguyên ta quả thật đã đánh giá thấp ngươi rồi. Nhưng cho dù lần này ngươi có thể trốn thoát, đợi sau khi ta đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, khiến cho trớ chú mạnh mẽ hơn, đến lúc đó, ta nhất định sẽ tìm ra ngươi!
Đám tu sĩ bên ngoài lại bắt đầu xôn xao bàn tán:
- Lần tranh đoạt tư cách thi đấu ở chiến trường ngoại vực này thật kỳ quái. Theo lệ thường, môn phái đi ra đầu tiên phải đông người nhất mới phải.
- Sau đó thì số lượng người càng lúc càng ít đi. Nhưng lần này tại sao lượt thứ hai lại nhiều hơn lượt thứ nhất?
- Quái lạ! Ta có dự cảm lần này mọi chuyện sẽ rất khác.
- Lượt này là môn phái nào vậy? Ai nhận ra thì nói nhanh đi!
- Là Hợp Hoan Tông! Ta nhận ra Vương Dĩnh. Chỉ cần nàng xuất hiện trong vòng mười trượng, ta có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của nàng.
- Đúng thế! Chắc chắn là Hợp Hoan Tông rồi.
Trong lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi, hai vị Nguyên Anh kỳ cao thủ của Hợp Hoan Tông là Trần Hoan và Trần Nghiên đều biến sắc. Hai người nhìn nhau, thầm thở dài trong lòng. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt cả hai liền trở lại bình thường. Đám đệ tử Hợp Hoan Tông cúi đầu ủ rũ, tiến đến trước mặt Trần Hoan và Trần Nghiên. Nữ đệ tử Vương Dĩnh dẫn đầu nhanh chóng ném ra một cái ngọc giản truyền âm.
Trần Hoan nhíu mày, nhận lấy rồi áp lên trán, lập tức biến sắc, nhìn chằm chằm Vương Dĩnh, trầm giọng hỏi:
- Chuyện đó là thật sao?
Vương Dĩnh cung kính đáp:
- Lão tổ! Tất cả chúng ta đều tận mắt chứng kiến.
Những đệ tử phía sau hiển nhiên đã biết nội dung ngọc giản, liền lập tức gật đầu đồng tình. Trần Nghiên liếc mắt nhìn mọi người một lượt, sau đó cầm lấy ngọc giản từ tay Trần Hoan. Sau khi ngưng thần xem xét một lúc, nàng liền cười lạnh, khẽ xoa tay, ngọc giản nhất thời hóa thành tro bụi.
Đột nhiên, từ trong số môn phái chính đạo, một ánh mắt nhìn về phía họ. Trần Hoan và Trần Nghiên liền quay đầu lại. Họ thấy Tân Hải đang nhìn mình rồi gật đầu.
Khi đám đệ tử Phiêu Miễu Tông bước ra, Trần Hoan và Trần Nghiên cũng chú ý tới cử động của Tân Hải, nhưng không đoán ra nguyên do. Đến lúc này, sau khi cả hai xem xong ngọc giản, họ mới vỡ lẽ.
Đằng Hóa Nguyên cau mày, nhìn Trần Hoan, Trần Nghiên và Tân Hải một chút, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an. Nhưng hắn không biết sự bất an đó đến từ đâu. Suy nghĩ một hồi, hắn vẫn không tìm ra đầu mối. Trong lòng hừ lạnh một tiếng, hắn lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền