ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nhân Sau Khi Biến Mất

Chương 2554. Xuất phát xuất phát

Chương 2554: Đều là thủ đoạn đối phó với người

Hạ Linh Xuyên khẽ nhíu mày, nhưng nụ cười trên môi vẫn chẳng hề lay chuyển.

Đây mới chính là bộ mặt thật của nàng ta. Cho dù vẻ ngoài hiện tại có khả ái đến đâu, thì bản chất vẫn là con quái vật đã sát hại không ít người của Linh Uẩn Cung tại ngoại ô phía bắc thành Bạch Tùng mấy tháng trước.

Kẻ nào lại lầm tưởng nàng thật sự là hạng người hiền lành vô hại?

Nàng ném cả đầu lẫn thân thỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến vài cái rồi nuốt chửng vào bụng.

“Chà, mùi vị không tệ.”

“A Liên cô nương nếu đã thích, ta sẽ bảo mục trường định kỳ đưa tới vài con thỏ để cô nương đổi vị nhé?”

“Được thôi.” A Liên đưa tay quẹt vệt máu bên khóe môi, nhưng không sạch hẳn. Hạ Linh Xuyên rút từ trong ngực ra một chiếc khăn trắng, thấm chút nước rồi đưa cho nàng.

“Muốn ăn sống, hay ăn chín?”

“Ăn sống.” A Liên cầm lấy khăn lau mặt, tấm khăn trắng lập tức nhuốm đỏ, “Đồ chín có gì ngon đâu? Ta từng thử hai lần rồi, thịt vừa dai vừa cứng.”

“Hẳn là cô nương chưa được nếm qua đồ ngon rồi.” Thấy nàng thích ăn bánh ngọt, Hạ Linh Xuyên đoán định vị giác của nàng không khác biệt mấy so với con người, “Mỹ thực nhân gian có muôn vàn hương vị, từ thứ bay trên trời, bơi dưới nước đến chạy dưới đất, thảy đều có thể chế biến thành món ăn. Nào là chiên, xào, kho, hầm, thiên hình vạn trạng!”

Linh Uẩn Cung chắc chắn không thiếu đầu bếp giỏi, nhưng cơm canh họ nấu ra tuyệt đối không phải để phục vụ cho một vật thí nghiệm như A Liên.

Đoạn Hạc Vân dù có chút tình cảm với nàng, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc đối đãi tử tế với nàng ở phương diện này.

Đối với hắn, thức ăn chẳng qua chỉ là thứ để thỏa mãn nhu cầu cơ bản nhất mà thôi.

Đôi mắt A Liên đảo liên hồi: “Những món ngon ngươi nói đó, ở thành Bạch Tùng cũng có sao?”

“Đó là đương nhiên.” Hạ Linh Xuyên ra vẻ hiển nhiên, “Nơi nào càng đông người thì món ăn càng ngon, kiểu dáng càng nhiều. Chẳng phải mấy món điểm tâm ngọt ta mang tới hôm nay đều từ thành Bạch Tùng đó sao? Đặc biệt là đêm nay trong thành có đại lễ, người dân xuống đường trẩy hội, đốt pháo hoa, đầu đường cuối ngõ đâu đâu cũng bày bán đồ ngon.”

A Liên nuốt nước miếng ực một cái, nhưng vẫn bướng bỉnh: “Ta không tin!”

“Không tin?” Hạ Linh Xuyên lấy từ trong ngực ra một bọc giấy dầu mở sẵn, đẩy vào trong vườn, “Nhìn này, đây là thịt bò kho ta mua từ trong thành về, cô nương nếm thử đi.”

Thứ gì đây? A Liên hít hà hai cái, xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng.

Trong nháy mắt, một hương vị lạ lùng đánh thẳng vào vị giác, khiến nàng sững sờ tại chỗ.

Hạ Linh Xuyên kiên nhẫn chờ đợi, con nhóc này lần đầu tiên nếm trải thức ăn bình thường của nhân loại, cần phải có thời gian thích nghi.

A Liên đờ người ra chừng mười nhịp thở, sau đó mới vồ lấy phần thịt bò kho còn lại, ngoạm từng miếng lớn: “Ngon quá, ngon quá, còn nữa không?”

Trời ạ, trên đời này lại có thứ đồ ăn mỹ vị đến thế sao!

Hạ Linh Xuyên xòe hai tay: “Hết rồi, vốn là ta tùy tiện giữ lại để nhắm rượu nên mua không nhiều. Ở thành Bạch Tùng, những thứ ngon hơn thế này còn nhiều không đếm xuể, cô nương có biết không đếm xuể nghĩa là gì không?”

Khả năng tiếp thu của A Liên rất tốt: “Biết chứ, chính là rất nhiều, rất nhiều, đếm không hết được.”

“Đúng vậy! Nếu cô nương chịu ký khế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip