Chương 2157: Lưu mỗ thấy sắc không động lòng(4)
Đó chính là một trong những thị thiếp – Trác Mộng Chân, trưởng lão của Hợp Hoan Môn!
Bởi vì hai phe có quan hệ thù địch, sau khi trở về Thiên Nam, hai người ắt khó có thể quang minh chính đại gặp mặt nhau.
Nhưng dù sao cũng là thị thiếp của mình, mặc kệ không quan tâm cũng không phù hợp với phong cách thường ngày của Lưu Ngọc.
Không thể gặp nhau một cách quang minh chính đại, nhưng vẫn có thể bí mật hẹn hò, vậy nên trong những năm qua hai người đã gặp riêng nhau khá nhiều lần.
“Hừm.”
Trác Mộng Chân chỉ khịt mũi lạnh lùng, cởi mũ xuống.
Sắc mặt nàng lạnh lùng như sương lạnh, hai tay khoanh trước ngực, rõ là đang rất không hài lòng.
Ngay từ đầu đã nói rồi, sẽ không để mình phải đợi lâu mà.
Nhưng sau ba năm lại thêm ba năm nữa, rồi lại ba năm, ba năm nữa!
Hiện tại đã hơn trăm năm trôi qua, Lưu Ngọc đã trở thành Nguyên Anh lão tổ, nàng đã gần đến Kim Đan đỉnh phong, hai người vẫn chỉ có thể lén lút gặp nhau.
Trác Mộng Chân từ nhỏ đã là “thiên tài”, xuất thân danh môn, bây giờ nhìn về những Kim Đan chân nhân cũng xem như là cao thủ hàng đầu, ắt cũng có kiêu ngạo của riêng mình.
Về một mối quan hệ lén lén lút lút như thế này, làm sao không oán trách được chứ?
Chỉ là thái độ thể hiện bên ngoài của nàng tuy thờ ơ bất mãn, nhưng từ việc nữ nhân này đã đi hàng ngàn dặm chỉ để gặp mặt thì hiển nhiên có thể thấy rõ được thái độ thực sự trong lòng của nàng.
Bộ dạng dửng dưng lạnh lùng trước mặt, cũng chỉ là để trút giận mà thôi.
“Mộng Chân, nàng tới rồi à.”
Như thể không hề phát hiện ra sự bất mãn của đối phương, trên mặt Lưu Ngọc lộ ra nụ cười, bất chấp sự chống cự mà ôm nàng vào lòng.
Người sau giãy giụa một lúc rồi cũng không cự quậy nữa, nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng.
Nhưng khi hai cơ thể tiếp xúc gần nhau, hai trái tim cũng như thể dần xích lại gần nhau hơn, lớp băng trên mặt Trác Mộng Chân, dường như tan biến đi.
Lưu Ngọc thấy vậy nên cũng dùng vài lời nhẹ nhàng ngon ngọt an ủi.
Suy cho cùng thì quả thực hắn cũng là người có lỗi trong chuyện này.
Rõ ràng đã có năng lực thực hiện, nhưng hắn vẫn duy trì mối quan hệ lén lút vụng trộm này vì lợi ích của bản thân.
Chớp mắt đã hơn trăm năm trôi qua.
Để đền bù cho Trác Mộng Chân, thế nên trong nhiều năm. Lưu Ngọc đã gửi rất nhiều đan dược tam giai chất lượng cao, giúp nữ nhân này nhanh chóng nâng cao tu vi.
Lần cuối cùng hai người gặp nhau, đã mười mấy năm về trước.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Trác Mộng Chân tựa hồ đã gầy đi rất nhiều, hoặc có lẽ là do xa lạ quá lâu, không còn cư xử ngoan ngoãn như hồi ở Trung Vực nữa.
Nàng vẫn mặc hoa phục màu vàng, cùng với sắc thái lạnh như băng, lại có một phong cách rất riêng.
Đúng thật là gặp gỡ sau chuỗi ngày xa cách còn mãnh liệt hơn cả lúc phu thê trẻ, người phụ nữ này đã ngàn dặm xa xôi mà đến đây, về tình về lý cũng nên an ủi nàng một phen.
Thấy thái độ của nữ tu trước mặt đã dịu đi, hắn nhìn khuôn mặt thanh tú lạnh lùng kia.
Trong lòng Lưu Ngọc khẽ rung động, rồi hơi cúi người xuống, đưa tay phải qua hai đầu gối của nàng, trực tiếp bế nàng như một công chúa.
Cùng với mùi hương ấm áp trong lòng, sải bước về phía phòng ngủ.
Dù có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền