Chương 2171: Bản tính con người tồn tại điểm yếu(2)
Loại người như lão ma này, tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh, người nào mà không có vết nhơ cơ chứ?
Hắn vốn không cần phải đặt điều bịa chuyện, chỉ cần để tử sĩ dưới trướng len lén thu thập lại một phen thì đã có thể có được lịch sử đen tối của lão Bạch Cốt này rồi.
Nói đến giữa chừng, hắn lại chuyển đề tài:
“Nhưng đường đường là Ma Quân, suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ ức hiếp kẻ yếu, một kẻ tham sống sợ chết mà thôi!”
“Bị người ta đánh lên đến cửa rồi mà chỉ co đầu rụt cổ trốn trong trận pháp, không dám ra trận nghênh đón.”
“Nhưng ngươi cho rằng như vậy thì có thể trốn được thẩm phán chính nghĩa sao?”
“Hôm nay, ‘Diệp Lăng Vân’ ta không báo được thù diệt môn, tuyệt đối sẽ không dừng lại!”
Lưu Ngọc dùng lời lẽ đanh thép nói với tốc độ cực nhanh, tựa như chính bản thân hắn là phe chính nghĩa đang đại diện cho chính nghĩa phán quyết kẻ gian tà, liên tục thăm dò đến điểm giới hạn của Bạch Cốt.
“Ngươi cho rằng rụt cổ trong trận thì Diệp mỗ sẽ bó tay sao?”
“Nếu như ngươi đã không dám ra trận nghênh chiến, vậy thì Diệp mỗ sẽ khai đao từ trên xuống dưới Hắc Cốt Tông vậy.”
“Để cho đám ma tử ma tôn này của ngươi thay ngươi trả món nợ này!”
“Dù sao thì những tu sĩ ma đạo như các ngươi đều là hạng người có chết cũng chưa đền hết tội, sống trên đời cũng chỉ tổ lãng phí Linh khí mà thôi.”
Nói đến cuối cùng, trên mặt Lưu Ngọc còn thể hiện rõ vẻ khinh thường, như thể hắn cực kỳ xem thường Bạch Cốt tu vi cao cường kia.
Tiếp đó, ánh mắt hắn đảo đi, nhìn sang đám tu sĩ đang dần dần xúm lại, trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng.
“Vụt vụt”.
Chớp mắt một cái, chân thân khổng lồ động đậy, kèm theo là từng trận xé gió, Lưu Ngọc tùy ý chém ra từng đạo quyền cương đỏ khắp xung quanh.
Bắt đầu “trảm yêu trừ ma”, dùng toàn bộ Hắc Cốt Tông làm chất dẫn, ép Bạch Cốt lão ma ra trận nghênh chiến.
“Aaaaa”.
Quyền cương đỏ thẫm xé rách bầu trời, ngay lập tức từ bốn phương tám hướng có tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng la hét hết đợt này đến đợt khác.
Dưới công kích của cấp độ tứ giai, tu sĩ Hắc Cốt Tông có tu vi cao nhất cũng chỉ mới Kim Đan, đối mặt với công kích của Lưu Ngọc cũng không hề có khí lực chống lại.
Trong thế tấn công của quyền cương đỏ rực, rất nhanh bọn họ đã tan thành mây khói.
“Lão tổ cứu mạng!”
“Lão tổ…”
Trong phạm vi trăm dặm, có đến hàng ngàn tu sĩ tụ lại, khi đối mặt với công kích của Lưu Ngọc, thậm chí ngay cả chạy trốn họ cũng không làm được.
Linh quang đỏ thẫm sáng lấp lánh, khí tức của đám tu sĩ cứ thế biến mất đi.
Giống như một người sắp chết đuối theo bản năng sẽ dùng hết sức túm lấy một cọng cỏ cứu mạng, trước khi chết một vài tu sĩ Hắc Cốt Tông vội vàng gào thét cầu cứu về phía Bạch Cốt lão ma mà không chút nghĩ ngợi.
Lúc tàn sát tu sĩ Hắc Cốt Tông, Lưu Ngọc vẫn rất bình tĩnh, khi quở trách từng lỗi lầm của Bạch Cốt, trên mặt hắn chỉ lộ vẻ khinh thường.
Trong trận pháp, Bạch Cốt lão ma nhìn toàn bộ cảnh tượng bên người, sắc mặt lão ta đã có chút khó coi.
Lúc ban đầu, nghe người đến kể lể thứ gọi là “tội ác” của mình, trong lòng lão ta không chút dao động.
Lúc hắn nói đến “rùa đen rụt đầu”, lão ta mới cảm thấy có hơi khó chịu.
Khi đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền