ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Quốc Đại Đế

Chương 55. Chương 55

Q.2 - Chương 15: Nỗi Đau Của Độc Cô Kiếm Vương

Ngày thứ hai, phía bắc thành Yên Kinh, trời còn chưa sáng.

“Yaaa yaaa…” *tiếng giục ngựa*

Diêm Xuyên một lần nữa mang theo đám người đi tới đỉnh một ngọn núi.

“Xuyyyy!” Mọi người đồng loạt ghìm dây cương dừng lại. Lần này bên cạnh Diêm Xuyên có thêm một người, Thái tử Diêm Vô Địch. Hoắc Quang, Lưu Cẩn ghìm ngựa lại phía sau. Ở phía trước, hai người Diêm Xuyên, Diêm Vô Địch nhìn về Yên Kinh đang bị màn đêm bao phủ ở phía xa.

“Kỳ đạo của Vương thúc quả thực kinh thế hãi tục, theo tin tức từ Tinh La sơn trang truyền đến thì đã có ba Kỳ Vương vì theo dõi ván cờ mà hộc máu.” Diêm Vô Địch hít sâu một hơi, cảm thán nói.

“Bọn họ? Cảnh giới chưa đủ lại gượng ép hiểu bàn cờ kia nên tâm thần hiển nhiên sẽ tổn hao nhiều. Hơn nữa, tâm ý bọn họ tập trung toàn bộ vào quân trắng của Dịch Phong, một khi quân đen của ta bắt đầu sát phạt, tự nhiên bản thân bọn họ cũng sẽ có cảm thụ giống vậy.(ý nói các Kỳ Vương đặt mình vào vị thế quân trắng, một khi quân trắng bị quân đen chém giết thì tinh thần bọn họ cũng sẽ có cảm nhận bị chém giết) Tâm lực bị nước cờ của ta công kích làm cho hao tổn quá độ!” Diêm Xuyên thản nhiên nói.

“Tối qua ta đã biết về khả năng đánh cờ của Vương thúc, không biết sáng sớm Vương thúc gọi ta đến là vì việc gì?” Diêm Vô Địch nghi hoặc nói.

“Đợi một lát ta sẽ cho ngươi xem một cảnh tượng.” Diêm Xuyên ngưng trọng nói.

“Một cảnh tượng? Cảnh tượng gì?” Diêm Vô Địch không rõ.

“Khi trời sáng, ngươi sẽ biết ngay thôi!” Diêm Xuyên lắc đầu không nói.

“Vâng.” Diêm Vô Địch bất đắc dĩ gật gật đầu.

“Mà ta hỏi ngươi, tại sàn đấu ngày ấy, thời điểm ta bắt giữ đại biểu bốn nước, ngoài bọn Trường Thanh ở trên thiên không, ngươi cùng Độc Cô Kiếm Vương cũng ở đó phải không?” Diêm Xuyên hỏi.

“A, làm sao Vương thúc biết?” Diêm Vô Địch hơi hơi ngoài ý muốn nói. Chẳng lẽ nào Diêm Xuyên phát giác được? Lúc đó bản thân mình không hề lộ diện, làm sao có thể bị phát hiện?

Diêm Xuyên mỉm cười nói : “Là Độc Cô Kiếm Vương thì tốt rồi!”

“Vương thúc có ý gì?”

“Độc Cô Kiếm Vương ở lại Yên Kinh làm gì?” Diêm Xuyên hỏi.

“Chuyện này…” Diêm Vô Địch không biết có nên nói hay không.

“Ngày ấy ở phong thủy trận, Độc Cô Kiếm Vương cầm kiếm đuổi giết một phong thủy sư, lúc đó có hét lên câu “Độc Sư, hắn không chết, hắn ở tại Yên Kinh!” Diêm Xuyên hỏi.

“Hả, làm thế nào mà thúc biết?” Diêm Vô Địch kinh ngạc nói.

“Gã Độc Sư này thật đúng là mối họa!” Diêm Xuyên nói, sắc mặt âm trầm.

“Vương thúc, làm sao người biết? Mấy hôm nay sư tôn một mực tìm kiếm nhưng không tìm thấy nơi Độc Sư hạ lạc. Vương thúc biết được nơi ở của Độc Sư sao?” Diêm Vô Địch ngưng trọng nói.

“Không rõ ràng lắm!” Diêm Xuyên lắc đầu.

“Ây!” Diêm Vô Địch khe khẽ thở dài.

Đúng lúc này, phía đông đột nhiên xuất hiện một vài tia nắng mai, trong nháy mắt xuyên qua hư không soi rọi bốn phương tám hướng.

“Mặt trời đã mọc.” Diêm Vô Địch nói.

“Nhìn Yên Kinh đi!” Diêm Xuyên nói lớn.

Diêm Vô Địch mang theo một tia tò mò, nhìn về phía Yên Kinh. Sáng sớm, Yên Kinh bị bao phủ trong một màn sương mù nhàn nhạt, có chút gì đó như Tiên cảnh. Ánh mặt trời nhanh chóng xua đi bóng tối, đồng thời chiếu xuyên qua màn sương mù. Ánh dương quang chiếu xuống mơ hồ trong màn sương mù có một tia lục quang thoáng hiện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip