ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Tôn Lạc Vô Cực

Chương 54. Mất mặt Trần Chủ nhiệm

Chương 54: Mất mặt Trần Chủ nhiệm

Keng keng keng...

Tiếng chuông báo hiệu tiết học thứ hai vang lên.

Châu lão sư đã đi về phía phòng học lớp Ba, còn Trần Siêu và Tôn Kiến Quốc thì đứng trên hành lang.

"Hừ, cứ chờ xem, sắp có chuyện hay rồi, đợi cả lớp Ba làm loạn lên, ta xem hắn, Lạc Trần, sẽ thu dọn tàn cuộc thế nào?"

"Thật sự coi mình là nhân vật ghê gớm lắm hay sao, không biết thằng nhãi này dựa vào quan hệ gì mà lại chạy tới đây làm giáo viên thể dục, còn con mẹ nó làm cả chủ nhiệm lớp?"

Trần Siêu mắng, hắn cực kỳ xem thường Lạc Trần.

Trong mắt hắn, Lạc Trần chẳng qua chỉ là một tên nhà quê, một tên thất học, chỉ cần hắn dùng chút thủ đoạn là có thể khiến đối phương mất hết mặt mũi.

"Trần lão sư, mặc kệ hắn có quan hệ gì, tôi dám cam đoan hôm nay hắn không ở đây nổi một ngày đâu, chúng ta cứ chờ xem kịch hay đi."

Tôn Kiến Quốc đứng cùng Trần Siêu, ra chiều lang bái vi gian.

Cả hai dường như không có việc gì làm, cứ đứng ở đầu kia hành lang chờ đợi.

Sau đó, Châu lão sư bước vào lớp. Bên dưới, học sinh lớp Ba vẫn mạnh ai nấy làm, chẳng một ai để ý đến ông.

Châu lão sư ngượng ngùng hô "Vào lớp", nhưng chẳng có ai đáp lại. Kẻ đọc tiểu thuyết, kẻ chơi game, kẻ ngủ, kẻ tán gẫu, tất cả vẫn như cũ.

Thế nhưng, Châu lão sư lại thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì như vậy mới là bình thường. Chỉ cần đám học trò lớp Ba không bày ra trò yêu ma quỷ quái gì, thì cả lớp vẫn xem như bình thường, đây chính là sinh hoạt thường ngày của bọn chúng.

Đã một phút trôi qua.

Trần Siêu và Tôn Kiến Quốc đứng ở cuối hành lang, nheo mắt chờ đợi.

Hai phút trôi qua.

Dường như vẫn chưa có chuyện gì xảy ra cả!

"Đợi thêm chút nữa, có lẽ lão Châu đang cố gắng trấn an chúng, nhưng vô dụng thôi."

Năm phút trôi qua, vẫn không có chút động tĩnh nào.

Không đúng!

"Hai người làm gì ở đây vậy?"

Giọng Lạc Trần vang lên từ phía sau.

Lạc Trần đang ôm một quả bóng rổ, có vẻ vừa từ văn phòng lấy ra, chuẩn bị xuống lầu.

"Thằng họ Lạc kia, lát nữa ngươi sẽ biết thôi, đừng có đắc ý!"

Tôn Kiến Quốc hừ lạnh.

"Tôn lão sư, tôi phải nhắc nhở ông một điều, tóc ông lại rụng nữa rồi."

Lạc Trần lên tiếng.

"Ngươi?" Tôn Kiến Quốc giận sôi máu, ông ta giờ hói rất nặng, ghét nhất là bị người khác lôi chuyện tóc tai ra nói.

"Hừ, Lạc Trần, đừng tưởng ngươi vào được trường Uất Kim Hương là có thể đứng vững. Ta nói hôm nay ngươi phải cút, thì ngươi nhất định phải cút!"

Trần Siêu khinh khỉnh nhìn Lạc Trần.

"Ta thức mục dĩ đãi."

Lạc Trần hiện tại vẫn chưa định động đến Trần Siêu, nếu không, dù đây là trường học, dù là trước mặt đông đảo mọi người, Trần Siêu lúc này đã sớm là một cỗ thi thể lạnh băng.

Kiếp trước, Trần Siêu đã cấu kết với một kẻ khác, đánh gãy tay, đập nát đầu gối của hắn. Thậm chí Lạc Trần còn nghi ngờ, cái chết của cha mình ở kiếp trước cũng có liên quan đến kẻ đó.

Vì vậy, Lạc Trần vẫn chưa vội báo thù, mà đang chờ kẻ kia trở về, bằng không Trần Siêu đã sớm chết tám trăm lần rồi.

"Hừ, đắc ý cái gì, lát nữa sẽ cho ngươi đẹp mặt."

Sau khi Lạc Trần đi rồi, Tôn Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng, rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào lớp Ba.

Hai mươi phút trôi qua, lớp Ba vẫn không có động tĩnh gì.

Đứng lâu như vậy, Trần Siêu và Tôn Kiến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip