Chương 99: Lạc Trần trở về trường
Hiện tại, toàn bộ học viện Uất Kim Hương đã hoàn toàn chìm trong đại loạn.
Còn chưa tới gần, đã thấy khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía học viện, nhưng lại chẳng có xe cứu hỏa nào đến cả.
Hiển nhiên không phải là có công trình nào bốc cháy.
Lúc Lạc Trần và An Linh Vũ đến nơi thì không khỏi sững sờ, trận trượng này quả thật quá lớn.
Sân thể dục của học viện lúc này đã chất đầy bàn ghế và sách vở, cao như một ngọn núi nhỏ, hơn nữa còn đang bùng cháy dữ dội, hỏa quang ngút trời.
Khói mù lượn lờ bao phủ khắp học viện, cả nơi này chìm trong một mớ ô yên chướng khí!
Đặc biệt là đám học trò khối mười hai. Vốn dĩ chương trình tu luyện của năm cuối đã nặng nề, áp lực cũng là thời khắc quan trọng nhất trong cả quãng đời cầu học, lại thêm việc đám trẻ ở giai đoạn này đang ở vào thời kỳ phản nghịch nhất.
Thế nên, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để đốt cháy toàn bộ đám học trò năm cuối.
Rất nhiều người đã gia nhập vào đại quân đốt sách vở bài tập.
Giáo viên của Uất Kim Hương cũng đã thử khuyên giải, nhưng hoàn toàn vô dụng. Cả học viện gần như đã phát điên.
Toàn bộ thầy trò trong trường đều đang vây xem ở sân thể dục, mà chính giữa sân chính là đám người của lớp 12A3.
Hơn nữa, đám ôn con này không chỉ đốt sách của mình mà còn đốt cả sách vở bài tập của các lớp khác.
“Đừng đốt nữa, ôi trời ơi, các tiểu tổ tông của tôi ơi, rốt cuộc các ngươi muốn thế nào mới chịu dừng tay?” Hiệu trưởng của Uất Kim Hương vừa ngăn cản vừa khuyên nhủ.
Nhưng chẳng một ai thèm để ý đến ông, ai làm việc nấy.
Diệp Thánh Đào chỉ huy một đám người liên tục khuân bàn ghế và sách vở từ trong lớp học ra.
Còn Hàn Tu thì ngậm điếu thuốc, ngồi trên ghế, chỉ huy những người xung quanh không ngừng ném sách vở vào đống lửa!
“Các người rốt cuộc muốn làm gì? Muốn tạo phản sao?” Trần Siêu, với tư cách là chủ nhiệm lớp 12A3, lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn học trò của mình quậy phá trong trường.
“Mọi người học hành vất vả như vậy, lại còn phải làm bao nhiêu bài tập, chúng ta làm thế này là vì muốn tốt cho mọi người thôi.” Hàn Tu cười toe toét.
“Ngươi, mang chồng đề thi bên kia qua đây. Ngày nào cũng làm đề, con mẹ nó sắp làm đến ngu người rồi.” Hàn Tu chỉ vào một học sinh lớp khác mà chửi.
Học sinh kia không những không thấy Hàn Tu làm vậy là sai, ngược lại còn thật sự mang một thùng đề thi tới ném vào lửa.
Hắn đã sớm muốn làm như vậy rồi. Bây giờ mỗi ngày chỉ được ngủ năm tiếng, các loại đề thi chất thành chồng cao ngất, làm đến mức hắn muốn nôn.
“Dừng tay, mau dừng tay lại cho ta, các ngươi có biết mình đang làm gì không hả?” Trần Siêu gầm lên giận dữ từ phía xa.
Nhưng Hàn Tu lại lên tiếng mắng.
“Ta nói này Trần đại thiếu, mẹ kiếp ngươi có phiền không?”
“Có bản lĩnh thì qua đây ngăn cản chúng ta đi!” Hàn Tu thuận tay nhấc ống thép bên cạnh lên vung vẩy.
Đừng thấy Trần Siêu gào thét hung hăng như vậy, nhưng hắn và Tôn Kiến Quốc vẫn luôn giữ một khoảng cách rất xa, căn bản không dám bước tới.
Bởi vì đi qua đó, có khi sẽ bị đánh thật.
Vốn tưởng rằng sau khi đuổi được Lạc Trần đi, hắn – Trần Siêu – sẽ được một bước lên mây.
Nhưng bây giờ thì sao?
Sở Giáo dục đã nói rõ với hắn, học viện Uất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền