Chương 56 : Táng gia bại sản (2)
"Rất tốt, ta ra bốn vạn."
Ngô Trường Thanh nói với giọng điệu vẫn như cũ mang theo vẻ ngạo mạn. Mấy vạn Linh Thạch trong mắt hắn, thực sự không đáng để nhắc tới.
"Mười vạn."
Khụ khụ…!
Diệp Thiên quả thực không làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết cũng không thôi. Một câu đó suýt nữa làm cả trường ngộp thở.
"Ta dựa vào, ngươi điên rồi à!"
Hùng Nhị không khỏi mắng Diệp Thiên.
Diệp Thiên không phản ứng với hắn, mà chỉ ngẩng đầu nhìn về phía tầng hai nhã gian, cười nói:
"Trưởng lão, dạng này chơi, ngươi còn thấy thú vị không?"
"Mười vạn mà thôi."
Ngô Trường Thanh hiển nhiên không dự liệu được Diệp Thiên sẽ một hơi đưa ra mười vạn, điều này khiến sắc mặt hắn có chút âm trầm. Là một phái trưởng lão, nhưng bị một tên tiểu bối đè xuống giá, hắn làm sao không giận?
"Mười một vạn."
Ngô Trường Thanh cười lạnh một tiếng,
"Tiểu tử, có gan thì ngươi hãy tăng thêm đi."
"Hai mươi vạn."
Phốc!
Âm thanh phun nước vang lên khắp nơi trong hội trường.
"Cái này là nhà ai trẻ con vậy!"
"Hai mươi vạn, thật sự là quyết đoán lớn!"
Lần này, Diệp Thiên hoàn toàn trở thành tiêu điểm.
Ngay cả Dương Các Lão trên đài cao cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Một hậu bối dám công khai tranh đồ cùng Chính Dương tông, điều này khiến hắn không thể không chú ý.
Lập tức, có rất nhiều người không khỏi quay ngoắt lại nhìn về phía hắn.
Diệp Thiên vẫn rất bình thản, không vì sự chú ý của mọi người mà lo lắng, chỉ ung dung nhấp ngụm trà.
Hắn biết mình không phải đối thủ của Ngô Trường Thanh về tài lực, nhưng vì món bảo bối kia, hắn vẫn quyết định liều mạng với Ngô Trường Thanh. Dù không mua được bảo bối, hắn cũng muốn khiến Ngô Trường Thanh tiêu tốn một ít Linh Thạch.
Đương nhiên, hai mươi vạn chính là cực hạn của hắn. Số Linh Thạch này là từ những cái Ngọc Linh dịch mà ra, vốn định dùng để mua Huyền Cương và Huyền Thiết, nhưng hiện tại xem ra, hắn muốn điên cuồng một phen tại đây.
Nhìn Ngô Trường Thanh, sắc mặt hắn đã trở nên xanh mét.
Hắn như thế nào sẽ nghĩ đến một tiểu bối lại dám công khai đấu giá với Chính Dương tông, lại còn mở giá lên tới hai mươi vạn.
Hắn có phải bị thiếu tiền không? Chỉ để mua một cái phá thiết bổng mà phải dùng đến hai mươi vạn, điều này thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Hiện giờ, hắn đã bị đẩy vào thế khó, nếu mua thì không có lời, mà không mua thì cũng không chỉ mình hắn mất mặt, toàn bộ Chính Dương tông sẽ trở thành trò cười cho mọi người.
"Hai mươi mốt vạn, có gan thì ngươi hãy tăng thêm nữa!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ngô Trường Thanh, hắn cắn răng nghiến lợi lần nữa tăng giá.
Lần này, đến lượt Diệp Thiên gặp khó khăn. Hai mươi vạn đã là cực hạn của hắn.
"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn cầm gậy sắt sao?"
Thấy Diệp Thiên khó xử, Hùng Nhị nhỏ giọng hỏi.
Diệp Thiên khẽ gật đầu.
Thấy vậy, Hùng Nhị liền từ trong đũng quần móc ra một cái túi đựng đồ,
"Ta đây chỉ có ba mươi vạn, mượn ngươi, ngàn vạn nhớ rõ trả lại."
Nghe vậy, Diệp Thiên có chút kinh ngạc, không thể nào tưởng tượng nổi Hùng Nhị lại đột ngột hào phóng như thế trong lúc mấu chốt. Điều này khiến trong lòng hắn không khỏi ấm áp.
"Cùng lắm thì lần sau lại đến thôi!"
Hùng Nhị giang tay ra.
"Cảm ơn." Diệp Thiên cảm kích cười một tiếng.
"Ba mươi vạn."
Âm thanh của hắn vang lên, lập tức khiến toàn trường xôn xao, giờ phút này, ngay cả Cơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền