Chương 55 : Hồi Ức Phải Mang Theo
Trương Lệ Mẫn đuổi theo con gái mình, kết quả bị Tô Uyển đóng sầm cửa lại. ͏ ͏ ͏ ͏
- Mở cửa! Mau mở cửa nào! Uyển Nhi, chúng ta nói chuyện tử tế nào. ͏ ͏ ͏ ͏
Trương Lệ Mẫn vỗ vỗ cánh cửa, hô lên: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nếu như con thực sự thích tên Tô Dương kia, mẹ có thể trói Tô Dương kia qua đây, để cho các ngươi gạo nấu thành cơm, thấy thế nào? ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Lợi Quần nghe lời của lão bà, tay run lên, may mà nước trà vẫn chưa đổ ra. ͏ ͏ ͏ ͏
Người hầu trong nhà ai cũng bước nhanh hơn... ͏ ͏ ͏ ͏
Biết được sắp chuyển nhà, Trương Tú Như và Tô Tiểu Tiểu hưng phấn đến nỗi không ngủ được. ͏ ͏ ͏ ͏
Bọn họ bắt đầu thu dọn đồ trong nhà giữa đêm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Mẹ, cái ghế này bỏ đi! ͏ ͏ ͏ ͏
Trương Tú Như khổ sở nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vẫn còn ngồi được, vứt đi thì tiếc lắm! ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy thì tặng cho người khác! ͏ ͏ ͏ ͏
- Cái ghế này cũ quá rồi, nhà mới của chúng ta có vật dụng trong nhà, ngươi mang theo, chỉ tổ chật chỗ thôi! ͏ ͏ ͏ ͏
- Quần áo cũ tặng cho người khác đi, ta mua đồ mới cho hai người! ͏ ͏ ͏ ͏
Dưới sự yêu cầu kịch liệt của Tô Dương, Trương Tú Như với cực kỳ không cam lòng mà tặng rất nhiều đồ dùng trong nhà, quần áo cho những hàng xóm bình thường hay chiếu cố Tô gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Rất nhiều người trong Bạch Nghĩ trấn đều biết, Tô Dương tốt nghiệp trước thời hạn, muốn dẫn Trương Tú Như và Tô Tiểu Tiểu đến Thất Tinh thành hưởng phúc! ͏ ͏ ͏ ͏
- Hâm mộ Tú Như thật đấy, sinh ra một nhi tử ngoan như vậy! ͏ ͏ ͏ ͏
- Tú Như, sau này ngươi nhớ về đây thăm đấy nhé! ͏ ͏ ͏ ͏
- Tiểu Tiểu, sau này ta có thể vào thành tìm ngươi được không? ͏ ͏ ͏ ͏
“...” ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Dương nhức đầu chỉ vào một đống đồ đạc: ͏ ͏ ͏ ͏
- Mẹ, những thứ này cũng đều vứt đi đi? ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhi tử, có thể để lại được không? ͏ ͏ ͏ ͏
Trương Tú Như hơi tủi thân nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đây là đồ chơi khi còn bé của ngươi, đây là hộp đồ nghề mà ba ba ngươi thích, đây chính là trường trẻ con ba ba làm cho ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Dương mím môi. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn thấy, mấy thứ này có thể chỉ là đồ bỏ đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đối với mẹ mà nói, đây chính là hồi ức quan trọng nhất đời này của bà! ͏ ͏ ͏ ͏
- Được rồi, vậy thì mang cả đi, dù sao chỗ đó cũng rộng rãi! ͏ ͏ ͏ ͏
Không lâu sau, thành viên của tiểu đội tuần tra Bạch Nghĩ trấn chạy tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Uông Thiên Lãng dành cho Tô Dương một cái ôm mạnh mẽ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Huynh đệ, nghe nói các ngươi sắp chuyển đi rồi? ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Dương thẳng thắn cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng, tốt nghiệp sớm! ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta biết ngay mà, tiểu tử ngươi rõ thật là... Trâu bò chết đi được! ͏ ͏ ͏ ͏
Uông Thiên Lãng vỗ vỗ vào miệng Tô Dương, giống như đang trút hết tâm tình! ͏ ͏ ͏ ͏
- Những ngày này, đa tạ sự chiếu cố của đội trưởng! ͏ ͏ ͏ ͏
- Cái gì mà chiếu cố với không chiếu cố, sau này nói không chừng ta còn cần ngươi chiếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền