ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Toàn Dân Biển Sâu Trò Chơi

Chương 24. Dạ quang lân hỏa tảo

Chương 24: Dạ quang lân hỏa tảo

"Ngươi chắc chắn mình không tìm nhầm chứ?"

Hạ Thiền Ca tự tin đáp: "Đương nhiên, thiên phú của ta cho biết nơi này nhất định có bảo bối, hơn nữa tuyệt đối có liên quan đến kho báu mà ta đang tìm kiếm."

"Nhưng ở đây có nhiều vỏ sò như vậy, làm sao mà tìm được?"

Lão Kim – chủ sạp hàng – vừa thấy hai người bèn lộ ra bộ mặt cười giả lả của kẻ gian thương: "Hai vị cũng muốn tới thử vận may sao? Tàng Bảo Bối ở chỗ ta chính là đặc sản của Xích Hồng Thiên Đường, từng có người mở ra được bảo vật giá trị liên thành, nhất định sẽ khiến hai vị hài lòng mà về!"

Giống như Bob, bản thể của hắn cũng là một con ốc mượn hồn, điểm khác biệt duy nhất chính là loại vỏ ốc biển mà hắn mang trên lưng.

Tham lam tầm bảo nhân: Chủng tộc trí tuệ phổ biến dưới đại dương.

Thiên tính cực độ si mê tiền bạc khiến bọn họ trở thành những thương nhân xuất chúng chốn biển sâu. Ngày thường, bọn họ thường giấu toàn bộ tài sản trong vỏ ốc, việc đếm tiền chính là niềm vui lớn nhất. Khi giao dịch với những kẻ này, nhất định phải đặc biệt cẩn trọng, nếu không sẽ rất dễ chịu thiệt thòi.

Tô Dạ không vội vàng đồng ý ngay: "Chúng ta xem trước một chút đã."

Vừa vặn bên cạnh có một người đang mở vỏ sò, Tô Dạ dắt Hạ Thiền Ca đứng lùi ra xa một chút. Nếu bên trong thực sự chứa sinh vật nguy hiểm nào đó, bọn họ cũng tránh được họa tai bay vạ gió.

Thế nhưng rõ ràng là hắn đã lo xa quá mức. Người kia mở vỏ sò ra, bên trong chẳng có thứ gì. Gã không nhịn được mà quái khiếu lên: "Lão bản, sao bên trong lại trống rỗng thế này?"

Lão Kim nhún vai: "Tàng Bảo Bối chẳng phải là dựa vào vận khí sao?"

Quần chúng vây xem xung quanh cười giễu cợt.

"Thời buổi này mà vẫn còn kẻ ngốc tin vào cái trò này. Lão Kim là kẻ ăn thịt người không nhả xương, làm sao có thể đem đồ tốt tặng cho kẻ khác được."

"Tiểu tử, mau cút xa một chút đi. Thứ này chỉ lừa được người nơi khác thôi, dân bản địa ai mà tin chứ!"

"Phải đấy, phải đấy!"

Lão bản hung hăng lườm bọn họ một cái: "Chớ nói bậy, là do vận khí của các ngươi quá kém mà thôi."

"Được rồi, lời này có quỷ mới tin."

"Mở một cái Tàng Bảo Bối mất một ngàn Hải Dương tệ, lương tâm của ngươi không thấy đau sao?"

Đột nhiên, một tiếng reo hò hưng phấn vang lên: "Ta trúng rồi!"

Tô Dạ cùng mọi người đồng loạt nhìn về phía kẻ vừa trúng thưởng, thấy trong vỏ sò của gã có một viên trân châu trắng noãn không tì vết, to bằng trứng bồ câu, trông vô cùng đẹp mắt.

Hạ Thiền Ca hai mắt sáng rực, nàng vốn không có sức chống cự trước những viên trân châu xinh đẹp như thế, rất muốn dùng tiền mua lại nó.

Nhưng những người xung quanh lại đồng loạt đổ mồ hôi lạnh. Trong nháy mắt, đám đông tản ra, chạy trốn vô cùng nhanh chóng.

Tô Dạ thấy thế cảm thấy không ổn. Sắc mặt Lão Kim cũng đại biến: "Tiểu tử, đừng chạm vào thứ đó!"

Nhưng khi hắn thốt ra lời này thì đã muộn. Người kia căn bản không nghe thấy gì, trong mắt gã chỉ có viên trân châu của mình. Gã hưng phấn cầm nó lên, cuồng nhiệt cười lớn: "Ta phát tài rồi! Cuối cùng ta cũng có thể rời khỏi vùng biển chết tiệt này!"

Đúng lúc đó, viên trân châu đột nhiên nứt ra một kẽ hở.

Tô Dạ bỗng cảm thấy da đầu tê dại. Đó căn bản không phải trân châu, mà là một nhãn cầu còn sống.

Con mắt nọ nhìn chằm chằm vào người kia, tròng mắt xoay vòng, rồi từ bên dưới nháy mắt vươn ra mấy cái xúc tu sắc nhọn, đâm thẳng vào đầu đối phương, không ngừng hút lấy não của gã ngay trong ánh mắt hoảng sợ tột độ.

Mãi đến khi hút khô đối phương, nhãn cầu vẫn chưa thỏa mãn, quay đầu lao thẳng về phía Tô Dạ!

Tô Dạ lập tức lấy Nguyên Thuẫn bài ra chặn đứng các xúc tu. Những cái xúc tu có thể dễ dàng đâm xuyên xương sọ kia khi đâm lên mặt khiên lại chẳng để lại nổi một dấu vết nào.

Một vệt bạch quang chợt lóe!

Tô Dạ dùng Xà Nha chuy thủ dứt khoát kết liễu nó.

Khi nhãn cầu chết đi, vẻ ngoài vốn trắng noãn như trân châu nháy mắt thay đổi, biến thành một khối thịt đầy tia máu và hoại tử. Tô Dạ nhìn thấy vật này thì cảm thấy quen mắt, ngẫm nghĩ một hồi mới nhận ra nó giống hệt Nhãn Cầu quả mà hắn từng thu thập được trước đó.

Chỉ là con này chưa trưởng thành hoàn toàn, còn thứ trong tay hắn đã chín muồi. Hắn nhớ ra đây là loại thực vật được một chủng tộc nào đó nuôi dưỡng, quá trình bồi dưỡng này thực sự vô cùng tàn nhẫn.

Hạ Thiền Ca sợ hãi, không ai nghĩ tới trân châu lại có thể biến thành quái vật. Lão Kim ngược lại thở phào một hơi: "Cũng may không gặp phải phiền phức lớn."

"Người chết rồi mà không tính là phiền phức sao?" Tô Dạ chỉ vào thi thể trên đất hỏi.

"Mới chết một người mà thôi, ở Xích Hồng Thiên Đường việc người chết là chuyện thường ngày, chỉ cần không phải chết quá nhiều một lúc thì chẳng ai quan tâm đâu. Bất quá tiểu huynh đệ thân thủ không tệ, tấm thuẫn kia xem ra cũng là đồ tốt, có muốn bán cho ta không? Ta có thể trả một cái giá không tồi."

"Thuẫn không bán."

"Đáng tiếc." Lão Kim tặc lưỡi tiếc hận.

Hạ Thiền Ca vẫn còn sợ hãi hỏi: "Vừa rồi đó là thứ gì vậy?"

"Nhãn Cầu quả, một đám điên khùng ở biển sâu đã tạo ra loại thực vật cấm kỵ này, chúng ưa thích hút não động vật. Nghe nói sau khi ăn não, chúng có thể thu được ký ức của nạn nhân. Lúc chưa trưởng thành chúng rất giỏi ngụy trang, khi đã thành thục có thể lớn đến mức kinh người. Mỗi năm đều có không ít người mất mạng vì nó."

Lão Kim liếc nhìn cái xác một cái rồi nói tiếp: "Nhưng thứ này có giá trị rất cao, với điều kiện là nó còn nguyên vẹn."

Tô Dạ nhìn hắn: "Chúng ta cũng muốn thử một chút."

"Được thôi, các ngươi cứ tự nhiên chọn lựa."

Đám người xem xung quanh lại tụ tập trở lại.

"Tiểu tử này gan lớn thật, thế mà vẫn dám thử."

"Ngươi không thấy sao? Người ta có thực lực, khác hẳn với ngươi."

"Tàng Bảo Bối vốn dựa vào vận khí, tên vừa rồi là do vận khí quá kém mới mất mạng."

"Cứ chờ xem kịch hay là được."

Tô Dạ giao quyền lựa chọn cho Hạ Thiền Ca. Nàng cẩn thận sử dụng thiên phú Tầm Bảo Thợ Săn để cảm nhận, sau đó chọn lấy cái Tàng Bảo Bối lớn nhất trên quầy.

"Chọn xong rồi?"

Hạ Thiền Ca gật đầu: "Chính là nó."

"Vậy nàng đứng xa ra một chút, để ta mở."

Đợi Hạ Thiền Ca lùi ra xa, Tô Dạ trực tiếp dùng Xà Nha chuy thủ cắm vào khe hở của lớp vỏ, sau đó đột ngột dùng lực cạy mạnh ra.

Ngay lập tức, vô số điểm huỳnh quang màu xanh từ bên trong tràn ra, chúng tản mát rồi trôi lơ lửng khắp cả con phố.

Lão Kim đứng sững lại. Những người xung quanh cũng cứng đờ người.

Không chỉ họ, mà toàn bộ những người đang đi lại trên phố đều im bặt. Kẻ đang trò chuyện, kẻ đang buôn bán, kẻ đang đánh nhau, tất cả đều hóa thành tượng gỗ. Bọn họ không dám cử động dù chỉ một chút, duy chỉ có Tô Dạ và Hạ Thiền Ca là ngơ ngác nhìn những điểm huỳnh quang xanh kia.

"Đây là cái gì vậy?" Hạ Thiền Ca định đưa tay chạm vào.

"Tuyệt đối đừng chạm vào!" Lão Kim hoảng hốt thét lên.

Giọng của hắn run rẩy như sắp khóc, khiến Hạ Thiền Ca giật mình vội rụt tay lại. Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên phố đồng loạt thở phào một hơi.

"Suýt chút nữa thì mất mạng."

Tô Dạ vô cùng nghi hoặc trước phản ứng của bọn họ, bèn mở phần giới thiệu của hệ thống lên xem.

Tên: Dạ Quang Lân Hỏa tảo.

Loại hình: Dị thường.

Giới thiệu: Chuyển hóa từ loại tảo dạ quang thông thường dưới tác động của vùng biển này, tạo thành một quần thể đặc thù. Chúng thường trôi nổi tự do trong biển, cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng có thể kích nổ lân hỏa trên diện rộng, thường xuyên tạo ra phản ứng dây chuyền đáng sợ, uy lực vô cùng kinh người.

Giờ thì Tô Dạ đã hiểu tại sao bọn họ lại sợ hãi đến thế. Thứ này hoàn toàn là một bãi thủy lôi di động!