ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Toàn Dân Biển Sâu Trò Chơi

Chương 37. Hải dương thảm đỏ

Chương 37: Hải dương thảm đỏ

Nhờ vào tấm áo choàng ẩn thân, hai người Tô Dạ ẩn nấp vô cùng kín kẽ.

Trong làn nước biển đỏ rực, vô số loài hồng hải tảo ăn thịt trôi nổi khắp nơi. Chỉ cần không chạm vào chúng thì vẫn bình an vô sự, nhưng đôi khi gặp phải những vị trí không thể tránh né, họ buộc phải nổ súng đánh nát chúng để mở đường. Thế nhưng, tiếng động từ súng đạn ngay lập tức thu hút cả một mảng lớn hồng hải tảo ăn thịt vây tới, khiến hai người chỉ còn cách liều mạng chạy trốn.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau họ đã gặp phải rắc rối lớn.

Tô Dạ đột nhiên phát hiện nước biển xung quanh trở nên vô cùng sền sệt, cảm giác như bản thân đang lún sâu vào trong nhựa cây, căn bản không cách nào chạy nhanh. Hắn dù đã dốc hết toàn lực cũng chỉ có thể chậm chạp di chuyển từng bước một. Ở bên cạnh, Hạ Thiền Ca cũng rơi vào tình cảnh tương tự.

Hai người bị vây khốn giữa một vùng nước kỳ quái mà không lường trước được, trong khi phía sau là đám rong biển ăn thịt đang khí thế hung hổ đuổi sát nút. Nếu cứ đà này, chỉ vài phút nữa thôi bọn họ sẽ mất mạng.

"Chẳng lẽ vừa mới vào đây đã kết thúc rồi sao?"

Tô Dạ lòng nóng như lửa đốt, nhưng hắn hiểu rõ càng nóng vội sẽ càng nhanh mất mạng, vì vậy liền ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Lúc này, Hạ Thiền Ca nhìn chằm chằm vào làn nước biển với ánh mắt hoài nghi. Nàng thử đưa đầu lưỡi liếm nhẹ một chút, phát hiện thứ nước này tuy sền sệt nhưng thực tế lại khác hẳn với nhựa cao su. Cảm giác này giống như là... thạch?

"Đại ca, hình như ta đã biết đây là thứ gì rồi."

"Nàng biết sao?" Tô Dạ kinh ngạc hỏi.

Hạ Thiền Ca gật đầu: "Đây là chất lưu phi Newton."

Nghe nàng nói vậy, Tô Dạ bừng tỉnh đại ngộ. Chất lưu phi Newton là loại chất lưu mà quan hệ giữa ứng suất cắt và tốc độ biến dạng không tuân theo định luật tuyến tính. Nói một cách đơn giản, loại vật chất này "ăn mềm không ăn cứng". Trong tự nhiên tồn tại rất nhiều loại chất lưu này như dầu nhờn, sơn, sữa tươi, kem đánh răng, hay thậm chí là máu động vật... và cả chất keo tự nhiên.

Lần này Tô Dạ đã hoàn toàn hiểu ra. Quanh đây chắc chắn có một loại hồng hải tảo có thể sản sinh ra lượng lớn chất keo tự nhiên ưa nước. Loại keo này không màu không vị, nhìn qua chẳng khác gì nước biển bình thường. Một khi xông mạnh vào, sinh vật sẽ lập tức bị sa lầy. Muốn di chuyển, bọn họ không được dùng sức chạy nhanh mà phải thử từng bước đi bộ chậm rãi.

Tô Dạ thử bước một chân tới, quả nhiên thấy cơ thể cử động dễ dàng hơn.

"Đi nhanh thôi, nơi này quá nguy hiểm."

Vùng biển đầy chất keo này rộng lớn đến kinh người. Khi đi tới giữa khu vực, Tô Dạ phát hiện điểm bất thường: lượng oxy dự trữ sụt giảm nhanh chóng. Lúc bắt đầu họ đã nạp đầy, vậy mà chưa đầy mười phút đã mất đi 30 điểm. Cứ tiếp tục thế này thì không xong, nhưng khổ nỗi muốn nhanh cũng không nhanh nổi, khiến người ta vô cùng sốt ruột.

Đến khi dưỡng khí giảm xuống 60 điểm, cuối cùng họ cũng xuyên qua được tầng bình phong thiên nhiên này. Trên đường đi, Tô Dạ đã nhìn thấy kẻ thủ ác. Đó là một loại hồng hải tảo mọc khắp nơi, có hình dáng giống như tảo sừng hươu.

Tên: Chất Tức Lộc Xoa Tảo (Tảo sừng hươu gây ngạt)

Loại hình: Dị thường

Giới thiệu: Chuyển hóa từ tảo sừng hươu bình thường dưới ảnh hưởng của vùng biển này. Chúng có khả năng tạo ra lượng lớn chất keo ưa nước bao quanh cơ thể. Bất cứ sinh vật nào xâm nhập đều sẽ cảm thấy ngạt thở; con mồi càng hoảng sợ, vùng vẫy thì tử vong càng nhanh. Đây chính là những kẻ sát thủ không tiếng động.

Nếu không có bình dưỡng khí, chắc chắn bọn họ đã bỏ mạng tại đây.

Hai người tiếp tục tiến về phía trước, nhưng nguy hiểm vẫn chưa dừng lại, hay nói đúng hơn là mới chỉ bắt đầu. Một đàn cá bị ký sinh bởi loài tảo dây đỏ đang lao điên cuồng về phía họ. Tô Dạ vội vàng lấy ra pháp trượng Hoàng Kim Chi Ti để phòng ngự. Hắn truyền vào 3 điểm MP, sợi dây kim loại quý giá ngay lập tức phân tách thành 8 sợi, đâm xuyên qua từng con cá ký sinh đang lao tới.

Tô Dạ đã thử nghiệm qua, số lượng kim tuyến phân tách sẽ tỉ lệ thuận với ma lực truyền vào theo cấp số nhân: 2, 4, 8, 16... Ma lực càng nhiều, uy lực càng mạnh. Hiện tại, 8 sợi tơ vàng đã đủ để giải quyết tình hình. Thế công của tảo dây đỏ vô cùng hung mãnh, chúng như những con quái vật không biết mệt mỏi. Đến khi hai người vượt qua được vùng đó, trên mặt đất đã để lại một đống xác cá hình thù kỳ quái.

Sau khi thoát khỏi khu vực tảo dây đỏ, khung cảnh dưới chân họ bắt đầu thay đổi. Toàn bộ nham thạch đều đã biến thành những khối tảo tròn đỏ tươi. Nước biển càng lúc càng đỏ thẫm, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng.

Hạ Thiền Ca bỗng nhiên nhìn thấy phía xa có thứ gì đó đang vẫy tay với mình. Cảnh tượng đó khiến nàng hồn phi phách tán! Toàn thân nàng run rẩy, con ngươi co rụt lại. Nàng nắm chặt cung nỏ trong tay, bước chân loạng choạng lùi lại phía sau, hơi thở trở nên dồn dập.

Nàng kéo tay Tô Dạ, chỉ về hướng đó với giọng run rẩy: "Ta... hình như ta gặp quỷ rồi, vừa rồi ta thấy có người vẫy tay với mình ở đằng kia."

"Nàng đừng dọa ta."

Tô Dạ cũng thấy tim mình đập nhanh hơn, nơi quỷ quái này làm sao có người được? Hắn nhìn theo hướng tay nàng chỉ. Làn nước biển đỏ thẫm thâm sâu hòa cùng hoàn cảnh mờ mịt, tạo nên một cảm giác như đang đứng giữa vùng đất vô định. Xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, bao phủ bởi một bầu không khí quỷ dị, tựa như có nỗi sợ hãi vô hình đang âm thầm lan tỏa.

Bỗng nhiên!

Tô Dạ nhìn thấy một bàn tay đỏ rực vẫy về phía mình. Bàn tay kia dài một cách quái dị, không hề có phần thịt dày ở giữa mà trông giống như những chiếc cột cong ghép lại, toát lên một vẻ chết chóc kinh tởm như thể ấn chưởng đỏ tươi đến từ địa ngục. Nhưng chỉ một giây sau, nó lại biến mất không tăm tích.

Tô Dạ nuốt nước miếng, trấn an: "Đừng... đừng hoảng, đợi ta một chút."

Hắn vội vàng lấy ra máy bay không người lái dưới nước để quan sát hình ảnh rõ ràng hơn. Thế nhưng, hình ảnh truyền về không phải là quỷ dữ, mà là một khung cảnh địa ngục trần gian.

Mặt đất bị bao phủ bởi một lớp thảm hồng tảo dày đặc, màu đỏ tươi khiến người ta không khỏi rùng mình. Chúng không ngừng mở rộng ra xung quanh. Những khối tảo tròn chính là những kẻ mở đường, chúng lăn theo dòng nước và để lại vô số bào tử trên những nơi đi qua. Bào tử vừa rơi xuống đã cấp tốc lớn lên, hòa vào làm một với tấm thảm đỏ. Trong khi đó, lớp thảm cũ phía sau bắt đầu khô héo để cung cấp dưỡng chất cho phía trước, cứ thế tiếp nối nhau tạo thành một cuộc đại di cư hùng vĩ.

Vô số khối tảo ruột đỏ sưng tấy mọc lên từ tấm thảm. Mỗi khối có đường kính từ bốn đến năm mét, giống như những tấm lưới săn mồi khổng lồ. Bất kỳ sinh vật nào lọt vào bên trong đều không thể thoát ra, nhanh chóng bị phân hủy thành chất dinh dưỡng. Có những khối tảo ruột đỏ mang hình thù kỳ lạ, trông như những cánh tay đỏ tươi đang vươn lên trời giãy dụa, cố gắng thoát khỏi ma trảo của tấm thảm đỏ.

Giữa tấm thảm ấy, họ còn nhìn thấy xác của một quái vật khổng lồ dài hơn trăm mét. Nó trông giống như một loài cá mập, chỉ nhìn từ xa cũng đủ biết sinh thời nó hung mãnh đến nhường nào. Tô Dạ nghi ngờ đó là một sinh vật cấp bậc Siêu Phàm, nhưng giờ đây một nửa thân thể của nó đã chìm sâu vào tấm thảm và bị tiêu hóa gần hết.

Tấm thảm hồng tảo trước mắt rộng lớn vô biên, không thấy đâu là điểm dừng! Con quái vật dài trăm mét kia đứng trước nó cũng chẳng khác gì một con chuột nhỏ, chỉ có thể trở thành thức ăn. Nạn nhân chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị những sợi tảo ruột đỏ quấn chặt, từng chút một kéo vào trong tấm thảm cho đến khi biến mất hoàn toàn, ngay cả xương trắng cũng bị thôn phệ. Thứ duy nhất để lại chỉ là sự tuyệt vọng tột cùng.

Đây chính là sự thật về khu vực di động của hồng hải tảo. Nhiều loại hồng hải tảo dị thường kết hợp lại với nhau, tạo nên một kỳ tích hùng vĩ nhưng đầy tang tóc. Đương nhiên, cảm giác chiếm trọn tâm trí lúc này là sự kinh hoàng. Ngay cả Tô Dạ cũng lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng với nhiệm vụ lần này.

Chỉ cần dám lại gần, kết cục chính là cái chết. Không, thậm chí còn thảm khốc hơn cả cái chết.