ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 31: Hỏa thiêu nhện

Phương Hằng hạ súng phun lửa trên vai xuống, tạm thời đặt dưới đất, lên tiếng xác nhận lần cuối: "Chuẩn bị xong chưa?"

Liêu Bộ Phàm giơ ngón tay cái về phía Phương Hằng, gật đầu: "Ừm!"

Phương Hằng lập tức điều khiển đám xác sống phân thân rời khỏi lối đi dưới tầng hầm. Hắn thận trọng tiến vào bên trong khoảng năm bước, lấy từ trong ba lô ra một viên đá nhỏ, dùng sức ném mạnh về phía cuối hành lang.

Viên đá rơi xuống đất, phát ra những tiếng động lách cách liên hồi. Một giây, hai giây trôi qua... Đến giây thứ ba, bên trong đường hầm đột ngột vang lên tiếng ma sát chói tai của vật gì đó đang cào vào vách tường.

Phương Hằng lập tức quay đầu chạy ngược trở lại. Hắn vác súng phun lửa lên vai, xoay người, họng súng nhắm thẳng vào lối vào đường hầm.

Tiếng động kia càng lúc càng gần. Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên má Liêu Bộ Phàm, y nhìn chằm chằm vào cửa thông đạo, lòng không khỏi kinh hãi. Động tĩnh lớn như vậy, rốt cuộc trong đó có bao nhiêu xác sống nhện? Trái tim y đập liên hồi, không sao trấn tĩnh được.

Con xác sống nhện đầu tiên lao ra khỏi góc ngoặt. Nó bám dọc theo vách tường bên trái, bò điên cuồng về phía hai người với tốc độ cực nhanh. Khoảng cách hơn ba mươi mét dường như chỉ trong chớp mắt đã bị thu hẹp.

Liêu Bộ Phàm mặt cắt không còn giọt máu, hét lớn: "Phương Hằng!"

Phương Hằng vẫn bất động, đôi mắt chăm chú quan sát góc rẽ. Tại đó, từng con xác sống nhện đang điên cuồng túa ra, leo kín bốn phía vách tường. Số lượng của chúng quá nhiều, lại thêm đà lao tới mạnh mẽ khiến những giàn khung gỗ chắn đường bị húc bay tứ tung.

"Chờ một chút!"

Phương Hằng đặt ngón trỏ lên cò súng, nghe rõ cả tiếng tim đập của chính mình. Hắn muốn đợi thêm chút nữa để có thể một mẻ hốt gọn đám quái vật này.

Đúng lúc đó, con xác sống nhện đi đầu đã ngửi thấy mùi máu thịt của người sống. Nó vặn vẹo tứ chi, lấy đà từ vách tường rồi phóng mình lên không trung, lao thẳng vào Phương Hằng.

Liêu Bộ Phàm hoảng hốt kêu lên: "Phương Hằng! Mau lên!"

Ngay khi lợi trảo của con quái vật sắp chạm tới, Phương Hằng giữ vững thân súng, dứt khoát bóp cò. Một tiếng oanh minh vang lên, luồng lửa xanh nhạt mang nhiệt độ cực cao phun trào từ họng súng, thiêu rụi con xác sống nhện đang lao tới.

Con quái vật rít lên một tiếng thê lương, toàn thân bốc cháy dữ dội rồi bị hất văng ra xa. Nó ngã xuống đất, không ngừng vặn vẹo giãy dụa trong ngọn lửa nhưng vẫn chưa chết hẳn.

"Xác sống dị hóa thật phiền phức!" Phương Hằng thầm nghiến răng.

Hắn không còn thời gian để tâm đến con quái vật vừa rồi. Phía sau, đại quân xác sống nhện vẫn kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, điên cuồng lao về phía hắn.

"Phương Hằng! Nhiều quá!" Liêu Bộ Phàm mồ hôi đầm đìa, vội vàng vặn van hỏa lực lên mức cao nhất.

Phương Hằng không rảnh để đáp lời, hắn tập trung điều khiển luồng hỏa long phun trào, liên tục đánh bật đám quái vật trở lại. Những con xác sống nhện hung hãn không sợ chết, cứ thế lao vào biển lửa rồi lại bị thiêu đốt đến mức phải lăn lộn tháo lui.

"Phương Hằng! Không ổn rồi, chuẩn bị rút thôi, nhiên liệu chỉ còn một nửa!" Liêu Bộ Phàm hét lớn.

Phương Hằng nhíu mày. Rút lui? Trong kế hoạch của hắn không hề có hai chữ này. Súng phun lửa tuy mạnh nhưng tiêu hao nhiên liệu quá nhanh. Hắn nhớ trong video của người chơi khác, bình nhiên liệu có thể dùng được cả nửa giờ, chẳng lẽ lão Vettel bán đồ dỏm cho hắn?

"Sao lại hết nhanh như vậy?"

"Còn nhanh sao?" Liêu Bộ Phàm nóng lòng giải thích, "Chúng ta đang mở công suất tối đa, nếu không đã sớm bị chúng xé xác rồi!"

Phương Hằng lập tức hiểu ra. Người chơi trong đoạn video kia chỉ đối phó với xác sống thông thường, còn thứ hắn đang đối mặt lại là lũ xác sống nhện dị hóa với số lượng áp đảo.

Thấy nhiên liệu sắp cạn, Phương Hằng không chần chừ thêm nữa. Hắn chuyển hướng họng súng, nhắm thẳng vào vệt xăng đã được bố trí sẵn trên mặt đất phía trước. Ngọn lửa bùng lên theo vệt xăng, nhanh chóng thiêu rụi những giàn khung gỗ ở lối vào đường hầm, tạo thành một bức tường lửa rực cháy.

Xác sống nhện vốn sợ lửa. Bức tường lửa cao ngất đã chặn đứng đường tiến công của đám quái vật phía sau. Chứng kiến cảnh tượng này, mắt Liêu Bộ Phàm sáng lên đầy thán phục. Hóa ra những khung gỗ kia được dùng vào mục đích này. Mọi thứ đều đã nằm trong tính toán của đại lão, khiến y thở phào nhẹ nhõm.

Khi áp lực từ phía sau đã giảm bớt, hai người chỉ cần tập trung xử lý nốt những con nhện còn sót lại. Tuy nhiên, súng phun lửa đã đạt đến ngưỡng nhiệt độ nguy hiểm 91%, Phương Hằng buộc phải tạm thời tắt van để bảo vệ độ bền của vũ khí.

Hỏa diễm vừa tắt, không gian tràn ngập tiếng rít chói tai và mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt bị đốt cháy. Một số con nhện đang quằn quại trên đất, số khác định chạy trốn nhưng lại bị bức tường lửa phía sau chặn lại. Những con còn lại vẫn điên cuồng lao về phía Phương Hằng dù trên người đang bốc cháy.

"Oanh!"

Chưa đầy nửa phút sau, khi nhiệt độ nòng súng vừa giảm xuống 89%, Phương Hằng lại phải bóp cò.

"Chỉ còn một phần tư nhiên liệu thôi!" Liêu Bộ Phàm vừa nói vừa điều chỉnh hiệu suất lửa nhỏ lại một chút.

Phương Hằng trầm mặc, lòng thầm cảm thán sự đáng sợ của xác sống dị hóa. Ngay cả khi đối đầu với loại quái vật có kháng hỏa thấp như xác sống nhện, lại có cả súng phun lửa hỗ trợ mà việc xử lý vẫn gian nan đến thế. Cày cấp đúng là không dễ dàng gì.

Hắn thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đã chuẩn bị kỹ lưỡng, dùng tường lửa nhân tạo để chặn đứng lối đi, nếu không hậu quả thật khó lường.