Chương 39: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Bên ngoài ngục giam, Tù Xà nhanh chóng chú ý tới nhóm người Phương Hằng đang từ tòa nhà ngục giam số 3 đi ra.
Y giơ tay lên, ra hiệu cho thủ hạ tạm thời ngừng công kích lớp lưới sắt bảo vệ vòng ngoài.
"Ngươi là kẻ đứng đầu ở đây? Ra đây nói chuyện!"
Phương Hằng không tiến lại quá gần, hắn đứng cách đám người hơn ba mươi mét, lạnh lùng nhìn chằm chằm chín tên người chơi bên ngoài lưới sắt.
"Chính là ta."
Tù Xà cũng đánh giá chàng trai trẻ tuổi có tướng mạo bất phàm trước mắt. Tâm tình của y bỗng chốc trở nên tồi tệ, bởi y ghét nhất là những kẻ trông bảnh bao hơn mình.
"Ồ? Gan của ngươi cũng không nhỏ nhỉ?"
"Gan không nhỏ? Ý ngươi là sao?"
Tù Xà lộ vẻ khinh thường, y bày ra bộ mặt hung ác, ngang ngược nhìn chằm chằm Phương Hằng: "Ta nói ngươi gan lớn, dám chiếm cứ địa bàn của chúng ta! Chúng ta vất vả lắm mới dọn dẹp sạch sẽ khu vực ngục giam này, vừa quay đi các ngươi đã tới chiếm đóng? Đây là đạo lý gì? Ngươi tưởng chúng ta dễ bắt nạt sao?"
Đám người chơi phía sau Tù Xà cũng bắt đầu hùa theo ồn ào.
"Đúng vậy! Khôn hồn thì giao nơi này ra, để lại toàn bộ lương thực vật tư, bọn ta sẽ tha cho một mạng chó!"
"Cút mau!"
"Cút! Cút đi!"
Phương Hằng lạnh lùng nhìn bọn chúng. Hắn chẳng buồn phí lời, bởi nhìn qua là biết đám người này cố tình đến kiếm chuyện.
Liêu Bộ Phàm đứng cạnh không nhịn nổi nữa. Hắn chưa từng thấy ai không biết xấu hổ đến mức này, lập tức nổi trận lôi đình, giận dữ mắng trả: "Nói láo! Rõ ràng là chúng ta đến trước, lũ thây ma ở đây cũng là do chúng ta tiêu diệt!"
"Ha ha ha! Chỉ dựa vào các ngươi? Các ngươi có bản lĩnh đó sao?"
Tù Xà căn bản không tin lời Liêu Bộ Phàm. Y cho rằng có lẽ trò chơi xảy ra trục trặc gì đó khiến lũ thây ma tự động rời đi, và đám người Phương Hằng chỉ là kẻ may mắn nhặt được món hời.
Tù Xà cùng đồng bọn cười rộ lên đắc ý.
"Đừng nói nhảm nữa, không cút đúng không? Vậy thì đập cho ta! Đợi lát nữa bắt được các ngươi, ta sẽ không nương tay đâu!"
Thấy đàm phán vô hiệu, Tù Xà vung tay ra lệnh dùng vũ lực. Đám người chơi phía sau cùng ập tới, vung những chiếc chùy đá nhỏ đập mạnh vào lưới sắt. Độ bền của lớp bảo vệ bắt đầu giảm xuống chậm chạp. Với tốc độ này, chỉ chưa đầy một canh giờ, bọn chúng sẽ phá được một lỗ hổng.
Tù Xà khoanh tay, đắc ý nhìn Phương Hằng bên trong lưới sắt như thể đã nắm chắc phần thắng. Y không thể ngờ được nhóm Phương Hằng còn có cách nào để chống cự, và cũng chẳng để ý rằng sắc mặt của Phương Hằng vẫn luôn bình tĩnh đến lạ thường.
Cách đó không xa, Lục Vũ và Chu Nghị đang bí mật quan sát cũng không khỏi lo lắng khi thấy nhóm Tù Xà bắt đầu tấn công.
"Đại thần gặp rắc rối rồi, chúng ta có nên lên cứu viện không?"
"Cứu chứ, nhất định phải cứu. Đại thần đối xử với chúng ta không tệ, không thể thấy chết mà không cứu được."
Chu Nghị bồn chồn trong lòng, y nhìn chằm chằm nhóm người đang xâm phạm lưới sắt để tìm đối sách.
"Đúng rồi, mấy quả bom tự chế trước đó còn không? Nhóm người kia đang tụ lại một chỗ, lát nữa cứ ném hai quả qua đó cho bọn chúng nếm mùi!"
"Cách hay!" Lục Vũ tán đồng, "Đợi lúc bọn chúng hỗn loạn, ta sẽ đánh lén thêm vài tên, ngươi thì lo cầm chân một đứa."
"Được, lúc đó phối hợp với phía đại thần, giải quyết đám này không thành vấn đề."
Chỉ trong giây lát, Chu Nghị và Lục Vũ đã vạch ra một kế hoạch lui địch đơn giản mà hiệu quả. Tâm trạng căng thẳng của hai người cũng thả lỏng đôi chút.
Lục Vũ trêu chọc: "Không hổ danh Ngọa Long, chỉ vài giây đã có kế hoạch kín kẽ thế này, thật khiến người ta khâm phục."
Chu Nghị đắc ý cười, khoát tay khiêm tốn đáp: "Phượng Sồ quá khen, trên đời này kẻ theo kịp suy nghĩ của ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngươi chính là một trong số đó."
Lục Vũ nói tiếp: "Để ta liên lạc với đại thần, bảo họ chuẩn bị nội ứng ngoại hợp với chúng ta."
"Đừng vội, cứ bình tĩnh!" Chu Nghị vội ngăn lại, "Đại thần còn chưa cầu cứu chúng ta mà. Dệt hoa trên gấm sao bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi?"
"Cứ đợi thêm chút, đợi lúc đại thần chống đỡ không nổi, chúng ta xuất hiện như những vị cứu tinh, lúc đó mới ghi điểm tuyệt đối trong mắt người ta."
Lục Vũ sáng mắt lên: "Có lý! Ngọa Long huynh thật đại tài!"
"Hắc hắc, ngươi..."
"Đoàng!"
Một tiếng súng nổ vang trời.
Chu Nghị và Lục Vũ giật mình, đồng thời quay đầu nhìn về phía quảng trường ngục giam.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!..."
Tiếng súng nổ liên hồi như sấm dậy!
Chuyện quái gì thế này?
Hai người kinh ngạc nhận thấy đám người Tù Xà vừa rồi còn kiêu ngạo, nay lại đang chạy trốn thục mạng. Trong số đó, Tù Xà là kẻ dẫn đầu chạy nhanh nhất!
Điên rồi! Tù Xà hiện tại sắp phát điên thật rồi!
Đối phương có súng! Hơn nữa không chỉ có một khẩu! Lại còn có cả lính đánh thuê!
Không chỉ một người, mà ít nhất là lính đánh thuê cấp 3!
Người chơi bình thường cấp độ thấp, lại thiếu kỹ năng sử dụng súng nên độ chính xác rất kém, tầm xa khó lòng gây thương tích mạng. Nhưng lính đánh thuê thì khác hẳn! Tù Xà chắc chắn cấp bậc của đám lính kia không hề thấp. Chỉ qua hai đợt bắn, phe y đã có một người ngã xuống, ba người khác bị thương nhẹ.
Tất cả người chơi dưới trướng Tù Xà khi thấy đồng đội ngã xuống đều có chung một phản ứng: Quay đầu bỏ chạy!
Tù Xà hối hận đến xanh ruột. Nếu biết trong ngục giam này có trang bị mạnh đến vậy, có đánh chết y cũng không dám bén mảng tới. Y cảm nhận được sau lần này, tổn thất của đoàn đội sẽ cực kỳ nặng nề, quan trọng hơn là uy tín y dày công gây dựng sẽ tan thành mây khói.
Nhưng giờ đây y không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó. Giữ mạng mới là ưu tiên hàng đầu!
Ngay lúc thấy Phương Hằng rút súng ra, y đã biết mình đụng phải thứ dữ nên lập tức tháo chạy. Dù y phản ứng rất nhanh, nhưng Phương Hằng đã sớm nhắm vào y. Với năng lực cảm nhận và kỹ năng tinh thông súng cấp 1 cộng dồn, độ chính xác của Phương Hằng cực cao.
Hắn bóp cò. Một viên đạn găm thẳng vào vai trái của Tù Xà!
"Tiếc thật, hơi lệch một chút."
Tù Xà chẳng màng đến cơn đau thấu xương ở vai, liều chết chạy trốn. Đám người hung hăng lúc trước giờ đây tan tác như chim muông, chỉ trong chưa đầy hai phút, không gian quanh ngục giam đã khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.
Trong bụi rậm, Lục Vũ thu hồi ánh mắt, nhìn sang Chu Nghị với vẻ mặt phức tạp. Hắn rất muốn hỏi một câu: "Ngọa Long tiên sinh, kế hoạch đưa than sưởi ấm đâu rồi? Ngài có tính đến nước này không?"
Chu Nghị há miệng, định nói gì đó nhưng lại thôi, gương mặt tràn đầy vẻ cay đắng.
Hối hận! Thật là quá hối hận! Còn đưa than cái gì nữa? Giờ ngay cả cơ hội dệt hoa trên gấm cũng chẳng còn!
Nhìn biểu hiện vặn vẹo trên mặt Chu Nghị, Lục Vũ thấy không nên kích động y thêm nữa. Dù sao hai ngày nay trạng thái tinh thần của Chu Nghị cũng không được tốt. Hắn vỗ vai an ủi bạn đồng hành:
"Đừng để bụng, dù sao đại thần như Phương Hằng cũng hiếm có. Người ta là người đầu tiên hoàn thành kiến tạo nơi trú ẩn siêu cấp, chắc chắn phải có bản lĩnh thực sự."
Lục Vũ thầm thở dài trong lòng: "Chuyện chiêu mộ lính đánh thuê này, quả thật chỉ có hắn mới làm được. Chúng ta dù sao cũng là người phàm, không tính tới được bước này. Hơn nữa Phương Hằng là đối tác, là đồng đội của chúng ta, hắn mạnh thì chúng ta nên mừng mới đúng."
Nghe lời thuyết phục, tâm trạng Chu Nghị cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, chỉ đành ngậm ngùi gật đầu. Đạo lý thì y hiểu, nhưng bảo y vui thì y vui không nổi.
Lục Vũ bất đắc dĩ: "Đi thôi, vui vẻ lên chút, chúng ta vào tìm đại thần nhận phần thưởng nhiệm vụ."