Chương 103
Bị Tô Ức chất vấn, Hạ Vân Trù chau mày.
Anh từng chứng kiến điệu bộ thờ ơ của Tô Ức, từng bắt gặp nụ cười giả tạo của Tô Ức, cũng từng biết tới dáng vẻ nghiêm túc của Tô Ức, nhưng chưa bao giờ thấy anh ta thất thố như vậy.
Tại sao anh ta lại kích động thế?
Hạ Vân Trù hoài nghi nhưng vẫn tỏ ra hờ hững: “Đây là chuyện của tôi, không cần kể lể với anh.”
Tô Ức chăm chú nhìn anh.
Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, Hạ Vân Trù đã hoảng hốt, đã lo lắng, nhưng lại không sợ hãi.
Thậm chí là bây giờ, khi bị anh ta chất vấn, anh cũng cực kỳ bình tĩnh.
Anh thật sự không sợ.
“Sao anh lại không sợ chứ...” Tô Ức lẩm bẩm.
Hạ Vân Trù: “Tô Ức, tại sao hôm nay Chi Chi lại thành ra như vậy? Cô ấy vô cùng suy yếu, có ảnh hưởng gì không tốt cho cô ấy không?”
Tô Ức nhìn anh với ánh mắt phức tạp: “Anh không hỏi tôi cô ấy là chủng tộc gì, và sự tồn tại của cô ấy sẽ có ảnh hưởng gì với anh sao?”
Không quan tâm đến ảnh hưởng, không tò mò về chủng tộc, mà chỉ muốn biết liệu Chi Chi có an toàn không...
Vẻ mặt Tô Ức phức tạp cực điểm.
Hạ Vân Trù: “Nếu muốn biết tôi sẽ đi hỏi cô ấy, bây giờ tôi chỉ muốn biết hôm nay rốt cuộc cô ấy đã gặp chuyện gì? Tô Ức, đừng đánh trống lảng sang chuyện khác.”
Anh bưng đĩa, nhìn anh ta bằng đôi mắt sắc bén.
Khoé miệng Tô Ức khẽ giật, vẻ mặt vẫn hốt hoảng: “Sao tôi biết được...”
Hạ Vân Trù nhìn sâu vào anh ta, rồi sau đó chìa tay: “Đưa đĩa cho tôi, nếu cậu không biết vậy đi ra ngoài đi.”
“Hạ Vân Trù.” Tô Ức nhìn anh: “Chi Chi không thuộc về anh, anh và cô ấy sẽ không có kết quả tốt đâu.”
Sắc mặt Hạ Vân Trù rốt cuộc cũng thay đổi, mắt anh tối tăm khó phân rõ, cuối cùng anh mím môi: “Vậy cũng đâu liên quan gì tới cậu.”
Hai người đấu mắt một cách lạnh lùng.
Hạ Vân Trù thu lại ánh nhìn trước: “Chi Chi muốn ăn cơm, cứ lần lữa thì sẽ nguội mất, đưa cho tôi đi.”
Tô Ức cũng hoàn hồn, nhưng không đưa đĩa cho anh, mà ngược lại bưng đĩa đi vào phòng.
Hạ Vân Trù đưa Chi Chi vào một phòng ngủ dành cho khách ở tầng một. Cô đang nằm trên giường, thấy Hạ Vân Trù và Tô Ức đi vào thì cựa mình muốn ngồi dậy.
Hạ Vân Trù lập tức bước tới, một tay đặt đĩa qua bên cạnh, tay còn lại ấn cô xuống, và đắp lại chiếc chăn đã tuột xuống khỏi vai lên cho cô. Ngón tay chạm vào làn da khiến anh lập tức rút về, anh nhẹ nhàng nói: “Nằm xuống trước đi đã.”
Sau đó, anh quay lại nhìn Tô Ức: “Cậu có thể ra ngoài rồi.”
Câu này nói bằng giọng ra lệnh.
Tô Ức nhìn Mạc Linh Chi với vẻ nghiêm túc: “Suýt nữa cô đã bại lộ trước mặt loài người, cô thật sự muốn tiếp tục ở lại đây sao?”
Nghe vậy, Mạc Linh Chi chần chừ một chốc.
Hôm nay vô cùng nguy hiểm, nhưng cô... không muốn rời đi.
Ngẫm nghĩ, cô nói: “Tôi sẽ càng cẩn thận, người nhận nuôi cũng sẽ giúp tôi che giấu.”
Ánh mắt Tô Ức thêm phức tạp: “Cô tin tưởng anh ta vậy sao? Anh ta chỉ là một con người, không cùng một chủng tộc với cô. Cô thật sự không lo lắng anh ta sẽ hại cô sao?”
Mạc Linh Chi ngần ngừ giây lát. Sự do dự này không phải nhằm vào Hạ Vân Trù, mà là với quan điểm mình đã tiếp nhận bấy lâu nay.
Dù sao...
Bất kể cây tùng già hay Tô Ức, họ đều đang nói cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền