Chương 105
Tải ebook: dtv-ebook.com
Trans: Mướp Đắng
“Khoan đã…” Lời Hạ Vân Trù vừa thốt ra, Chi Chi lại biến thành người.
Động tác của anh gần như là vô thức, lập tức quay người.
Cho dù phản ứng rất nhanh, nhưng vừa nãy vẫn nhìn thấy…tất cả những thứ không nên nhìn.
Sau lưng, Chi Chi kinh ngạc la lên: “Á, em quên mặc quần áo rồi!”
Hạ Vân Trù: “...”
Anh hít sâu một hơi: “Chi Chi, không được quên nữa…”
Mạc Linh Chi: “Ờ… được.”
Ngừng một lúc, cô lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng em không có quần áo mà, người nhận nuôi!”
Hạ Vân Trù hoàn toàn không biết nói gì nữa.
Cuối cùng, Chi Chi mặc quần áo của Hạ Vân Trù, hết cách rồi, cả cái tứ hợp viện này không có một bộ đồ nào của phụ nữ!
Một chiếc áo thun của Hạ Vân Trù đã che đến đùi của cô, hiển nhiên là lần đầu tiên Chi Chi mặc quần áo của loài người, cho dù là đồ nam, cô cũng soi đi soi lại trước gương một cách thích thú, vui vẻ.
Hạ Vân Trù nhìn một màn này, cảm thấy đầu lại càng đau.
Chi Chi trong bộ dạng người, chắc chắn sẽ phiền phức hơn là Chi Chi trong bộ dáng động vật.
“Đẹp quá!” Trước giờ phi nhân loại đều không biết khiêm tốn là gì, cảm thấy người trong gương rất đẹp, lập tức nói ra, không hề e ngại.
Lúc cô quay qua quay lại, một đôi chân vừa thon vừa đẹp đung đưa.
Hạ Vân Trù lập tức lấy một cái quần soọc ra đưa cho cô: “Mặc quần vào.”
“Ờ.” Chi Chi rất tò mò về việc mặc đồ nên nghe lời mặc quần vào.
Quần sọoc của nam giới cô mặc đến bắp chân, dở dở ương ương, chân mày của cô hơi nhíu lại.
Hạ Vân Trù: “Phải mặc áo khoác nữa.” Lại đưa cho cô một cái áo.
Trong phòng có hệ thống sưởi ấm, cho dù mặc quần ngắn cũng không lạnh, nhưng anh vẫn quấn cho cô không ít quần áo, làm cô lần đầu cảm nhận được cảm giác tù túng khi mặc mấy lớp quần áo.
Mạc Linh Chi không thoải mái ngọ nguậy, cởi áo khoác xuống.
Hạ Vân Trù kéo lên cho cô: “Mặc đàng hoàng, chúng ta đi ăn cơm, lát nữa là đồ ăn nguội đó.”
Mạc Linh Chi vừa đi vừa kéo quần áo: “Kỳ kỳ quái quái.”
Hơn nữa lại không đẹp.
Hạ Vân Trù: “Ừm, ngày mai mua cho em quần áo mà em muốn mặc.” Còn cả nội y nữa.
Vẫn chưa có bạn gái, anh lại vì một phi nhân loại, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác lo lắng xấu hổ.
Nghĩ đến đây, mặt anh không hiểu sao lại nóng lên.
Đúng lúc Mạc Linh Chi nhìn thấy, hai mắt mở lớn: “Ơ? Người nhận nuôi sao mặt anh lại đỏ vậy? Nóng lắm hả? Em cũng thấy hơi nóng một chút, có thể c0i quần áo ra không?!”
Sự quan tâm trong sáng ngây ngô như vậy.
Mặt Hạ Vân Trù lại càng nóng hơn, khụ một tiếng, nghiêm mặt, bộ dáng nghiêm túc: “Không được, mặc đàng hoàng, ăn cơm trước đã.”
“Ồ…” Mạc Linh Chi thành thật rụt cổ lại.
Cô đi phía trước, Hạ Vân Trù đi theo phía sau, trong nhà có dép đi của phụ nữ, những thứ mà khách có thể sử dụng, giúp việc đều đã chuẩn bị xong.
Lúc này Chi Chi mang một đôi dép màu hồng, lẹt xẹt đi đến phòng bếp.
Cô đi giống như mèo vậy, rất nhẹ nhàng khéo léo, có cảm giác đặc biệt nhẹ nhàng, giống như nhích nhẹ một cái đã đến bước tiếp theo, không giống như loài người, nhưng lại rất đẹp.
Hơn nữa cùng với bước chân của cô, mái tóc dài ngang lưng khẽ đung đưa, quần áo rộng lớn của nam giới cũng lắc lư theo, chứng tỏ cô càng nhỏ nhắn và khéo léo hơn.
“Woa, nhiều đồ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền