Chương 113
Tải ebook: dtv-ebook.com
Editor: Mít
Du Chi: “...”
Du Chi: “Phụt Ha ha ha ha...”
Bà ấy cười đến nghiêng ngả, cả người gần như muốn nhoài lên trên mặt bàn, rất ít khi người khác thấy nữ thần trong lòng mọi người thất thố cười to như vậy, những người khác đều tò mò nhìn lại.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Sau đó bọn họ cũng đều nhìn thấy vệt nước còn đọng lại kia, chó con giơ chân lên lau khóe miệng.
Mọi người: “Phụt...”
Cậu bé cũng đang cười, vừa cười vừa cầm lấy một cái muôi sạch, múc một muỗng đậu hũ Ma Bà tràn đầy đưa tới trước mặt Chi Chi, giọng nói mang ý cười: “Chi Chi, đến đây ăn chút nào.”
Mạc Linh Chi không muốn ăn đồ mà bé đút cho.
Đứa bé này thật đáng ghét, chính là một đứa trẻ loài người, đáng ghét không kém gì Tiêu Sưởng Khanh!
Thế nhưng...
Trong nháy mắt, mùi thơm đã tràn ngập quanh mũi, miếng đậu hũ tươi ngon đang ở trước mặt.
Mắt Mạc Linh Chi nhìn thẳng, lúc này, mắt cô gần như chẳng thấy gì khác, chỉ mở lớn mắt nhìn chằm chằm vào cái muôi.
Sau đó
Đột nhiên cô há miệng, “oàm” một cái nuốt vào.
Gần như chưa kịp nếm ra mùi gì thì đã nuốt xuống rồi, vốn dĩ cô đang đói bụng, trong nháy mắt lại bị chinh phục bởi đồ ăn ngon, cô quẫy đuôi càng lúc càng nhanh.
Ăn quá quá quá ngon rồi!
Người quay phim nhịn cười, đứng bên cạnh cô cẩn thận quay hết vẻ mặt của cô vào trong máy quay.
Quá đáng yêu rồi!!
Những người khác thấy một chú chó con ăn “say sưa” như thế cũng không nhịn được cười, mặt ai cũng tràn đầy ý cười, xem một mặt cực kỳ hiếm thấy của Chi Chi.
Chi Chi cũng không để ý đến, lúc này trong mắt cô chỉ có ăn thôi.
Đồ ăn từ buổi sáng đến giờ đã chẳng còn gì trong bụng rồi, một muôi đậu hũ như thế chỉ nổi lên cơn thèm của cô mà thôi, cô cũng mặc kệ người trước mặt là đứa trẻ “nhận hành lễ của cô” khiến cô không vui, cô chỉ chờ mong nhìn bé.
Còn muốn ăn nữa!
Cô dùng ánh mắt của mình để biểu đạt những lời này.
Cậu bé cười đưa tay ra, ôm cô vào trong l0ng nguc mình, bản thân bé ăn một muỗng thì sẽ cho cô ăn một muỗng.
Du Chi và chồng của bà ấy cũng không thèm để ý ăn cơm cùng với chó con, thậm chí còn chủ động dùng đũa gắp đồ ăn cho Chi chi nữa, mặt họ đầy tươi cười.
Ngay sau đó, Hạ Vân Trù đi ra, đã nhìn thấy chó con ngồi trong ngực chàng trai nhỏ, ăn đồ ăn ngon lành.
Hạ Vân Trù: "..."
Khóe miệng anh giật giật, đi tới, ôm Chi Chi khỏi l0ng nguc của chàng trai nhỏ.
Lúc vừa bị ôm ra, cậu bé vẫn còn đang gắp một đũa đồ ăn cho Chi Chi, còn chưa kịp đưa đến miệng cô, thì tầm cao của cô đã đột ngột tăng lên.
Mạc Linh Chi: “Áu...” Làm gì vậy, đang ăn cơm!
Cô quay đầu lại muốn trừng mắt nhìn kẻ đã bế mình lên, nhưng không ngờ tới người đó lại là... Hạ Vân Trù.
Cô lập tức chột dạ, rụt cổ một cái.
Hạ Vân Trù nhíu mày: “Tiền đồ đâu? Thế mà lại ăn đồ ăn của khách hàng, em quên công việc của mình rồi hả?”
Mạc Linh chi: “…Hu.” Cô cúi đầu, lặng lẽ rụt cổ.
Tại vì mùi của cơm canh quá thơm, cô lại đói bụng, cho nên mới không giữ vững lập trường, quên mất “chức trách” của mình.
Bây giờ cô sẽ hỗ trợ chạy bàn.
Đều tại cơm canh quá thơm!
Cô cố gắng truyền đạt ý này, nhưng mà, Hạ Vân Trù nhẹ nhàng gõ đầu cô, trừng cô một chút.
Ngay sau đó, anh bất đắc dĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền