Chương 117
Tải ebook: dtv-ebook.com
Editor: Mâm Xôi.
“Tôi bị sao vậy chứ?” cô hỏi.
Rất ít khi Mạc Linh Chi có biểu cảm như vậy, cô rất hay cười, cũng có lúc sẽ khóc và buồn bực nhưng những cảm xúc đó không kéo dài lâu. Cô vẫn luôn vui vẻ hoạt bát, khiến cho người khác nhìn cô đều cảm thấy vui hơn.
Gương mặt cô từng có vẻ ngây thơ, có bi thương, có phấn khích, có vui vẻ nhưng chưa từng có biểu cảm như này bao giờ.
Vừa mông lung nhưng lại có sự chờ mong khá phức tạp.
Cô không bài xích cảm xúc này của mình, chỉ là chưa quen với nó mà thôi.
Lúc này, tất cả lý trí, phân vân, bình tĩnh trong lòng Hạ Vân Trù đều biến mất sạch sẽ, anh vươn cánh tay rắn rỏi, ôm chặt cô vào lòng.
Cái ôm này không giống cái ôm lúc chiều, nó không hề kèm theo sự kiềm chế mà đưa hai thân thể tới gần nhau với trái tim chân thành.
Dù là với Mạc Linh Chi hay là Hạ Vân trù thì cái ôm này cũng có ý nghĩa rất khác.
Trái tim của bọn họ vào lúc này, lại gần với nhau tới vậy.
Hai tay Hạ Vân Trù hãy còn hơi run.
Anh ôm cô, muốn khảm cô vào sâu trong xương tủy, muốn được ở bên cạnh cô mãi mãi.
Nhìn thấy cô, ôm cô thì lòng liền tràn ngập mừng vui.
Trên thế giới này sẽ không bao giờ xuất hiện một người như vậy nữa, cô tác động tới tất cả hỉ nộ ái ố của anh, làm cho anh cười, khiến anh nhớ nhung và sinh ra cảm giác ghen tị, để Hạ Vân Trù giống một con người bình thường hơn.
Dù là Chi Chi ở hình dáng nào thì cô vẫn là cô, anh vẫn luôn để ý cô tới vậy.
Tô Ức từng hỏi anh, không sợ sao?
Sợ gì chứ?
Sao lại phải sợ?
Anh còn phải cảm tạ trời cao vì đã cho mình được gặp cô. Anh, anh...yêu cô.
Tâm trạng của Mạc Linh Chi cũng rất phức tạp.
Không ai dạy cho cô, thế nhưng theo phản xạ tự nhiên mà cô nâng tay lên, ôm lấy Hạ Vân Trù. Cô vùi mặt vào l0ng nguc anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ kia cũng khiến cho nhịp tim của cô trở nên bất thường.
Nhưng cô cảm thấy rất vui.
Còn vui hơn khi được ăn món hải sản mà mình thích nhất nữa!
Nhưng mà, hai người chỉ mới ôm được vài phút thì di động của Hạ Vân Trù đã vang lên. Anh đành phải buông lỏng tay để nhận điện thoại.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của ông quản gia nghẹn ngào: “Vân Trù, tiên sinh đã lập sẵn di chúc rồi, cậu muốn...”
Giọng nói của Hạ Vân Trù khàn khàn: “Không cần, tài sản của ông ta chẳng liên quan gì tới tôi cả.”
Bên kia rơi vào trầm mặc.
Một lúc lâu sau, quản gia mới lên tiếng nói: “Mai tôi sẽ tới tìm cậu.”
Sau khi ngắt máy, Hạ Vân Trù nhìn Mạc Linh Chi đang lo lắng bồn chồn ngó anh, trên gương mặt trắng nõn tinh xảo đó của cô tràn ngập sự bất an, tóc đen tán loạn trên vai. Cô chỉ mặc áo ngủ mà ngồi trên giường.
Cảnh này, để ai nhìn thấy thì cũng sẽ hiểu lầm.
Cứ như, bọn họ là cặp đôi bình thường, là… vợ chồng bình thường?
Vài phút trước anh còn hưng phấn vì đột nhiên phát hiện ra Chi Chi cũng có những tâm tư khác, giống với của mình, nhưng qua vài phút sau anh lại bắt đầu thấy chua xót.
Trên thế giới này, hẳn là không có chuyện gì đau khổ hơn… có duyên mà không có phận đi?
Hạ Vân Trù chưa bao giờ cảm thấy mình là người may mắn. Thời thơ ấu của anh chỉ có mười năm hạnh phúc, mười năm sau đó chỉ toàn là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền