ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 120

Tải ebook: dtv-ebook.com

Editor: Mít

Tất cả đều khôi phục lại như trước kia, tâm trạng của Mạc Linh Chi rất tốt, cho nên ngủ rất nhanh, nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

“Khò khò khò...” Tiếng hít thở ngắt quãng của cô vang lên.

Trước đây, khi nghe thấy tiếng hít thở của cô, Hạ Vân Trù ngủ rất nhanh, nhưng hôm nay, cho dù anh làm gì cũng không thể nào ngủ được, tâm trạng anh rất mâu thuẫn và phức tạp, anh lật người trên giường mấy lần rồi chậm rãi ngồi dậy, xuống giường.

Anh cẩn thận đắp chăn kín cho Chi Chi, nhìn cô một hồi lâu rồi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

Sau đó, anh mặc áo ngủ vào, xoay người đi ra ngoài.

Bên ngoài tầng hai của khi nghỉ dưỡng có một cái ban công lớn, dù đang là tháng ba nhưng buổi tối ở bên ngoài vẫn rất lạnh, dường như cái lạnh thấm vào lòng người, đặc biệt vừa rồi còn mưa nữa.

Bị cơn gió lạnh thổi vào, Hạ Vân Trù hơi nhắm mắt.

“Anh đau khổ sao?” Một giọng nói vang lên.

Tô Ức đi từ bên trong ra, nhìn anh, khuôn mặt không hề có cảm xúc, trong đôi mắt không hề có chút tình cảm nào.

Hạ Vân Trù không lên tiếng.

Tô Ức đi tới bên cạnh anh, giọng nói trào phúng: “Anh có tư cách đau khổ sao? Được Chi Chi yêu anh chân thành như vậy, anh có tư cách để khổ sở sao?”

Hạ Vân Trù nhìn màn đêm xa xa, giọng nói khàn khàn: “Đúng, tôi không có tư cách.”

Tô Ức nở nụ cười mỉa mai rồi lấy ra một hộp thuốc lá, tự châm một điếu rồi đưa cho Hạ Vân Trù: “Làm một điếu không?”

Đây là lần đầu tiên Hạ Vân Trù nhìn thấy Tô Ức hút thuốc, một kẻ không phải con người, lại như một ông già hút thuốc, thuần thục châm điếu thuốc rồi ngậm vào, đôi mắt híp lại.

Hạ Vân Trù nhận lấy, cũng châm một điếu.

Anh chưa từng hút thuốc trước mặt người khác nhưng anh cũng biết hút.

Hơn nữa có đôi lúc, đàn ông cần thứ mùi này, chỉ là từ sau khi khởi nghiệp Hoa Minh, anh cũng không chạm vào nữa.

Hạ Vân Trù chậm rãi nhả ra một hơi khói, mùi nicotine đã lâu không ngửi này làm cho người ta càng thêm tỉnh táo, sau đó anh dập tắt thuốc, và chỉ hút đúng một hơi vừa rồi.

Tô Ức nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Hạ Vân Trù:

"Tôi còn phải về ngủ nữa, để Chi Chi ngửi thấy mùi thì không tốt.”

Tô ức cười lạnh: "

Anh đang khoe khoang sao?

"

Hạ Vân Trù lắc đầu một cái.

Một lát sau, anh nhìn về phía Tô Ức: "

Anh có rất nhiều bí mật, Tô Ức, tôi thật sự không nhìn thấu anh.” Mặt không hề cảm xúc, một đôi mắt lại tràn đầy thăm dò.

Tô Ức vẫn tiếp tục hút thuốc, làn khói thuốc lá lượn lờ, không nhìn rõ vẻ mặt anh ta: “Tôi sẽ không làm tổn thương Chi Chi, vĩnh viễn không.”

Cho nên, dù có bí mật thì cũng không quan trọng.

Hạ Vân Trù hít sâu một hơi, một lát sau, giọng anh khàn khàn:

"Tôi sẽ ở cùng với Chi Chi mấy chục năm, đến khi tôi chết, anh phải cố gắng đối xử với Chi Chi thật tốt?”

Đôi mắt anh sắc bén như dao nhìn chằm chằm Tô Ức.

Nếu như đợi đến khi anh chết đi rồi Tô Ức và Chi Chi mới ở cùng nhau, vậy anh không có cách nào nhìn Tô Ức, theo dõi Tô Ức, cho nên khi anh còn sống, anh phải chắc chắn rằng Tô Ức thật tâm với Chi Chi.

Tô Ức nở nụ cười, nhìn lại anh, ánh mắt anh ta nghiêm túc: “Đợi đến khi anh chết rồi, tôi sẽ đối xử với Chi Chi rất tốt, mãi mãi ở bên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip