ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 129: Ngoại truyện 4

Tải ebook: dtv-ebook.com

Trans: Mướp Đắng

Tàu lượn siêu tốc, đu quay ba chiều, thuyền hải tặc, tháp rơi tự do,...

Mạc Linh Chi:

"Á á á…"

Cô phấn khích kêu lên.

Cả quá trình Hạ Vân Trù đều nắm chặt tay Mạc Linh Chi, bước xuống khỏi tháp rơi tự do k1ch thíchnhất, anh nhìn cô cưng chiều hỏi:

"Chi Chi, chơi vui không?"

Mạc Linh Chi vốn chưa từng chơi những trò k1ch thíchnhư vậy, cô ôm ngực cảm nhận nhịp tim đập kịch liệt, vừa gật đầu liên tục, vừa kích động nói: "Vui lắm!"

Có lẽ biết mình sẽ không chết, nên cô không hề sợ hãi, tuy có hơi sợ độ cao một chút, nhưng nói chung chơi cũng khá vui.

Hạ Vân Trù thấy cô vui vẻ, khóe miệng cũng nhếch lên.

"Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn cơm tối thôi."

Anh nhìn thời gian.

Mạc Linh Chi gật đầu, cô vẫn còn hơi mỏi chân, cứ để mặc anh dắt đến nhà hàng, chỉ là lúc đi đường, cô luôn ngập ngừng, vẫn luôn cảm thấy… hình như quên mất cái gì đó rồi.

Kỳ lạ.

Rốt cuộc cô quên cái gì?

Năm phút sau.

Mạc Linh Chi chạy quay lại, Hạ Vân Trù đuổi theo sau.

"Cây tùng già!"

Cô gọi dồn dập, giáo giác tìm kiếm.

Sau lưng, Hạ Vân Trù bình tĩnh:

"Đừng nôn nóng, chắc là cây tùng già vẫn còn đang ở trên Tháp rơi tự do, để anh dẫn em đi tìm."

Anh nắm tay cô, chậm chạp bước tới “tháp rơi tự do”.

Mạc Linh Chi theo sát phía sau, hơi sốt ruột.

Trên ghế, chiếc ba lô trong suốt vẫn còn được buộc chặt, chậu cây bên trong cũng không bị vỡ, nhưng đất lại đổ ra ngoài hết, cây tùng già rơi xuống ba lô trong suốt, cành cây bị dính chặt, hơi uốn cong.

Mà quan trọng nhất là…

Khuôn mặt nhăn nheo của cây tùng già xuất hiện trên thân cây, đôi mắt mở to, không chớp, khóe miệng sùi bọt mép…

Hạ Vân Trù co giật khóe miệng.

Mạc Linh Chi nôn nóng bước lên:

"Cây tùng già!"

Âm thanh cô gấp gáp, lo lắng cầm ba lô lên, muốn chạm cũng không dám chạm, lúng túng nhìn Hạ Vân Trù.

Nước mắt trào ra, cùng với sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

Cây tùng già… không phải chết rồi chứ?

Cô lo lắng đến mức bật khóc, luống ca luống cuống.

Hạ Vân Trù nhanh chóng bước lên:

"Không sao, ông ấy vẫn còn sống, cây tùng già không sao đâu, em xem, ông ấy vẫn ổn nè."

Anh vừa nói, vừa mở ba lô ra, nhổ cây tùng già đang "sùi bọt mép" ra, lắc qua lắc lại.

Cây tùng già thì thào:

"Tha… cho… ta… đi…"

Run run rẩy rẩy, cành tùng cũng run theo.

Mạc Linh Chi thở phào một hơi, ngừng khóc.

"Tốt quá rồi, cây tùng già không sao rồi!"

Cây tùng già: "..." Thân không sao nhưng lòng có sao.

Cành cây ngả nghiêng, phát ra tiếng nôn mửa…

"Oẹ!"

Mạc Linh Chi nhìn Hạ Vân Trù:

"Cây tùng già làm sao vậy?"

Hạ Vân Trù:

"... Chắc là bị chóng mặt, nên mới buồn nôn."

Mạc Linh Chi mờ mịt.

Nửa tiếng sau.

Cây tùng già suy yếu cắm trong một chậu cây mới, thẫn thờ nhìn hai người phía trước đang dựa sát vào nhau, đút cho nhau ăn…

Hạ Vân Trù:

"Chi Chi, nếm thử cái này đi."

Mạc Linh Chi:

"Woa, ngon ghê, người nhận nuôi cũng ăn đi!"

Hạ Vân Trù:

"Chi Chi, cái này thế nào? Ăn một chút đi."

Mạc Linh Chi:

"Ngon lắm! Anh ăn không?"

Hạ Vân Trù cưng chiều, vừa ăn vừa gật đầu với cô: "Ngon lắm."

Cây tùng già: "..."

Bây giờ lão đang hoa mắt chóng mặt, không nước nổi cái gì.

Là một cây tùng già sống ngàn năm trăm núi sâu, chưa trải sự đời, những sự việc lúc sáng thật sự quá k1ch thíchđối với ông ấy,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip