Chương 64
Tải ebook: dtv-ebook.com
Trans: Mướp Đắng
Lúc buông tay anh cũng kinh ngạc, vội chụp lại.
Nhưng mà vẫn chậm một bước.
“Áu” kèm theo tiếng kêu của chó nhỏ, là một cục bông đen trắng rớt xuống đất.
Cũng may là lúc này bọn họ đang đứng trên tuyết, cả người Mạc Linh Chi c4m v40 trong tuyết, gần như cả thân hình tròn xoe đều vùi trong tuyết, chỉ sót lại cái đầu bên ngoài.
Cô ngước nhìn anh, vẻ mặt mê man.
Chuyện gì đã xảy ra?
Sao cô lại rơi xuống đất?
Hạ Vân Trù: “...Xin lỗi.” Anh vội vàng kéo cô ra.
Mạc Linh Chi nghiến răng hét lên: “Áu!!” Người nhận nuôi anh thật xấu xa!!
Hạ Vân Trù mỉm cười kéo cô lên, trong tiếng pháo hoa anh nói lớn: “Anh xấu xa, anh sai rồi, vừa nãy anh… anh nhất thời hoa mắt.”
Ngừng một chút, anh bổ sung một câu: “Anh vô ý nhìn lầm em thành một người khác, một người đã từng gặp.”
Lúc nói chuyện, anh nhìn cô chăm chú.
Thật ra, đến bây giờ Hạ Vân Trù vẫn còn nghi ngờ là hiện tượng siêu nhiên, thậm chí trực giác thì nghi ngờ, mà lý trí lại vẫn luôn nói với bản thân rằng không có khả năng, đó đều là mơ thôi.
Bây giờ, đối tượng khiến anh hoài nghi này, đôi mắt bỗng nhiên lại trùng lặp với cô gái kia.
Rất khó để không dò xét thêm.
Chó nhỏ: “Áu?” Gì cơ?
Cô ngây thơ vô số tội.
Chột dạ cái gì? Cô cũng đâu phải người!
Khoan…
Sao giống như đang chửi người vậy nhỉ?
Cô là “Linh”, không phải loài người, vốn dĩ sẽ không chột dạ!
Mạc Linh Chi trừng mắt nhìn anh, dịch người tới, cọ tuyết trên người mình lên người anh, bộ dáng không vui.
Hạ Vân Trù không thể diễn tả tâm trạng hiện giờ của mình, giống như rối rắm, lại giống như thả lỏng.
Thấy vẻ mặt cô vẫn không vui như cũ, anh xoa đầu cô: “Xem pháo hoa đi, không phải nhóc vẫn luôn muốn xem à?”
“Bùm!”
“Bùm…”
Từng tiếng pháo hoa nổ ra, gần như át mất âm thanh của Hạ Vân Trù.
Mạc Linh Chi vẫn nghe thấy, cô nằm trong lòng anh, ngẩng đầu xem pháo hoa, đây là màu sắc sặc sỡ mà cô chưa từng nhìn thấy lúc còn ở trên núi, vẻ đẹp mỹ lệ nổ tung phủ kín cả bầu trời cao.
Đây là năm mới đầu tiên cô trải qua cùng Hạ Vân Trù, Hạ Vân Trù đón năm mới cùng cô, Mạc Linh Chi cùng anh hồi tưởng lại năm mới.
Lúc một người một thú trở về thì đã là một giờ rưỡi sáng.
Chó nhỏ vẫn hào hứng như cũ: “Áu áu áu!”
Pháo hoa đẹp quá, sau này vẫn muốn xem nữa!
Hạ Vân Trù bất đắc dĩ: “Mùa xuân năm nay chúng ta lại đi bắn pháo hoa nhé.” Đã qua không giờ rồi, cũng nên gọi là năm nay rồi.
Mạc Linh Chi cười toét miệng vui vẻ: “Áu!” Cô rất thích đón năm mới!
Hạ Vân Trù hỏi cô: “Còn chưa chịu ngủ hả? Trễ lắm rồi, nhóc không buồn ngủ sao?”
Nghe anh nói vậy, Mạc Linh Chi lại cảm thấy hơi buồn ngủ, bình thường vào thời gian này cô đã sớm mơ được một giấc mộng đẹp rồi, hôm nay là lần đầu tiên thức khuya đón giao thừa.
Cô ngáp một cái rồi nhìn anh.
Ý là… đi tắm, rồi đi ngủ.
Hạ Vân Trù mỉm cười xoa đầu cô, đem cô nhóc này vào phòng tắm.
…
Có lẽ là do tối hôm qua mượn men rượu để kể về chuyện trước kia, nên tối nay Hạ Vân Trù mơ thấy Trình An và ông bà ngoại.
Trong mơ họ không nói gì với anh, cũng không phải khuyên giải hay nhớ nhung anh, chỉ là một giấc mơ vô cùng bình thường.
Trong mơ, anh trở về lúc còn nhỏ.
Bà ngoại đang nhóm lửa nấu cơm, ông ngoại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền