Chương 66
Mạc Linh Chi đực ra tại chỗ, không nhúc nhích.
Đoạn teaser ngắn đã kết thúc, nội dung phim đã qua biên tập của Hạ Vân Trù bắt đầu chiếu.
Tuy vậy, dù là cô hay người nhận nuôi cũng không có tâm trạng xem ti vi.
Anh cũng đã lấy được hộp điều khiển ti vi, nhưng... điều đó còn cần thiết nữa không?!
Hạ Vân Trù nhìn chó con, bắt đầu suy tư: Nếu bảo với nó rằng vừa rồi nó hoa mắt, vậy có tác dụng không nhỉ?
Anh hơi ảo não vì lúc xem đoạn được biên tập lại đã không chú ý còn cảnh phát lại thế này nữa!
Vốn không chiếu lại tập trước, nhưng do tập này và tập trước là một, lại bị chia ra để phát sóng nên tập này mới dính một đoạn của tập trước, bởi vậy Hạ Vân Trù mới sơ suất và để lại một bug rõ mồn một như vậy.
Nhận ra hối hận đã vô dụng, anh nhìn chó con và nhẹ nhàng gọi: “Chi Chi?”
Chó con chầm chậm xoay đầu qua chỗ anh, một lát sau, cô hé miệng:
“Áu...”
Một tiếng kêu, còn thảm thiết và thê lương hơn so với lúc ở biệt thự bờ biển, vang lên.
Hạ Vân Trù: “...”
-
Hạ Vân Trù lần thứ ba mở cửa, căng khóe miệng khéo léo giải thích: “Không sao, chẳng qua tâm trạng thú cưng trong nhà không tốt, đang nổi giận thôi.”
Bên ngoài là một trong những quản gia thuộc khu tứ hợp viện của anh.
Vị quản gia này là một phụ nữ trẻ khoảng ba mươi tuổi, nghe vậy cũng không bỏ đi giống những người khác. Trái lại, bà ấy khẽ ghé đầu: “Nó thật sự không sao chứ ạ?”
Bà ấy nhìn Hạ Vân Trù với ánh mắt hồ nghi.
À, bà ấy biết đấy là Chi Chi, hơn nữa rất thích Chi Chi.
Tiếng kêu thảm thương vô cùng thê lương của chú chó khiến khá nhiều người hoảng hốt. Những người khác không biết ai đang sống ở đây nên chỉ có thể liên hệ với vị quản gia chịu trách nhiệm quản lý khu tứ hợp viện.
Mà quản gia biết Hạ Vân Trù ở đây và biết trong nhà Hạ Vân Trù còn có... Chi Chi.
Thấy bà ấy lo mình làm chó bị thương, Hạ Vân Trù bèn lấy điện thoại di động, mở máy quay giám sát trong nhà ra cho bà ấy xem: “Nó không sao, chỉ vì tâm trạng không tốt mà thôi.”
Bà ấy lướt nhìn, thấy chú cún đang ngồi trên ghế sofa lau nước mắt. Tuy ưu sầu nhưng quả thật trông không giống như đang bị thương.
Bà ấy lập tức cười xấu hổ: “Được, làm phiền cậu rồi. Cậu Hạ, ngài cứ tiếp tục làm việc đi.”
Quay người cung kính rời đi, suy nghĩ một chốc, bà ấy dừng bước rồi ngoảnh lại: “À ừm... Chi Chi dễ thương vậy, cậu Hạ, ngài dỗ dành nó nhiều hơn chút ít nhé, đừng để nó buồn tủi.”
Nói xong, có lẽ biết mình hơi lắm chuyện, bà ấy lập tức bước đi nhanh.
Hạ Vân Trù bất đắc dĩ day ấn đường.
Anh đóng cửa lại, xoay người đi qua viện về phòng khách.
Chú chó trong nhà đang rất đau buồn, chưa bao giờ buồn đến thế này. Thế nên chó ta cứ ngồi trên ghế sofa gào khóc, khóc đến mức cơ thể mệt mỏi xụi lơ, cả người tỏa ra hơi thở khổ sở.
Vừa khóc vừa nức nở, cơ thể cũng lắc lư theo. Mỗi cái nức nở khiến cả người cũng theo đó rung rinh.
Dường như mỗi một sợi lông đang run rẩy cũng chất chứa đau buồn.
Hạ Vân Trù cẩn thận đến gần, chìa tay muốn lau nước mắt cho cô. Thế nhưng, chó ta né tránh, không thèm nhìn anh.
Tình hình không hay rồi.
Nó đã tức đến nỗi không thèm đoái hoài đến anh luôn.
Hạ Vân Trù vươn tay, một tay nhẹ nhàng bế cô, tay kia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền