Chương 71
Tải ebook: dtv-ebook.com
Editor: Mít
Hôm đó, Hạ Vân Trù, Chi Chi, lão Lưu và Lưu Mậu ăn cơm xong không bao lâu, cộng đồng mạng đã “chỉ trích” Hạ Vân Trù rất lâu, cảnh tượng đó đến mức họ còn bỏ qua Chi Chi mà họ thích nhất nữa.
Đây chính là sếp lớn đó!
Đạo diễn Chương sợ sau khi anh biết mình bị bôi đen thì sẽ không vui, nên nhanh chóng bảo người tìm một tấm bảng, viết rõ tình huống hiện tại cho anh, lúc Hạ Vân Trù nhìn sang thì sẽ giơ bảng lên nhắc nhở cho anh.
Ánh mắt đạo diễn Chương ám chỉ: Hạ tổng! Anh kiềm chế chút đi! Coi chừng bị ảnh hưởng!
Tuy rằng bây giờ có tranh luận mới có nhiệt độ, nhưng đây không phải là khách mời, đây là sếp đó!
Sếp tức giận, công việc của ông ta khó bảo toàn.
Mặt Hạ Vân Trù không thể hiện cảm xúc gì đảo qua nội dung trên tấm bảng rồi thi tầm mắt lại, nhìn về phía lão Lưu: “Chú vừa nói suối nước nóng ở đâu?”
“Ngay ở phía sau núi, mặc dù gọi đó là suối nước nóng nhưng thực ra cũng không lớn đâu. Trưởng thôn trước cho người đi đào, trở thành một cái hồ nhỏ, cứ đến lúc lập đông già trẻ trai gái trong thôn chúng tôi sẽ tách ra để lên suối nước nóng tắm rửa, có người nói tắm như vậy không tốt cho sức khỏe, cũng có người nói tốt cho thân thể, nhưng mà chúng tôi cũng không gặp sự cố gì.”
Lão Lưu lắc đầu một cái:
"Tuy suối nước nóng có nước nóng, nhưng tuyết quá lớn, không được bằng trên núi đâu. Trong thôn chúng tôi bây giờ chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ, sợ có chuyện gì xảy ra nên cũng không thể nào đi lên.”
Hạ Vân Trù nghe rất chăm chú, nhưng chó con không nghe.
Cô đang uống hai bát nước canh, tầm mắt lại nhìn sang Lưu Mậu bên cạnh, ánh mắt ám chỉ.
Muốn ăn thịt!
Lưu Mậu liếc mắt nhìn ông nội và Hạ Vân Trù, nhanh chóng cầm đũa lên chuẩn bị gắp một miếng thịt khô bỏ vào trong bát của Mạc Linh Chi, đến nửa đường, lại bị Hạ Vân Trù liếc nhìn sang chặn đứng lại.
Mặt Hạ Vân Trù không cảm xúc nhìn chó con: “Nhóc ăn không ít rồi, quá mặn, không được ăn nữa.”
Mạc Linh Chi: "
...
" Bẹp miệng.
Cô không sợ Hạ Vân Trù, nhưng Lưu Mậu vừa nhìn khuôn mặt không cảm xúc của anh thì sợ tới mức vội vã đem thịt bỏ lại bát của mình, không dám nhìn Chi Chi nữa.
Hạ Vân Trù gõ chó con một cái, tự nhiên thu tầm mắt lại nhìn về phía lão Lưu: “Trên núi kia chỉ có suối nước nóng sao? Không có cái sông nào khác à?”
“Có chứ, có điều sông Bách Thảo là một cái sông lớn. Đi từ hướng kia đi thẳng lên sẽ nhìn thấy từ trên núi chảy xuống, suối nước nóng cũng cùng nhập vào sông Bách Thảo!” Lão Lưu đưa tay chỉ về một hướng.
Dường như nghĩ đến cái gì, ông ấy lại nói: “Mấy ngày tết, người trẻ tuổi trong thôn đều trở về, ông ba Trương còn tới sông đó bắt cá. Trước đây lúc mọi nhà còn không có cơm mà ăn thì đều đi kiếm cá ở sông. Bây giờ người trẻ tuổi đều ra ngoài làm thuê, cũng không cần dựa vào chỗ đó để sinh sống nữa, dù sao đi câu cá vào mùa đông cũng rất nguy hiểm.”
Trong mắt Hạ Vân Trù và cộng đồng mạng đối với ngôi làng nghèo khổ này chắc là đã tốt hơn trước kia nhiều lắm rồi.
Đối với những người này chỉ cần có cơm ăn thì không cảm thấy tháng ngày vất vả nữa. Còn lúa gạo, chỉ cần trong nhà có người đi làm thuê thì có thể mua được.
Cứ trò chuyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền