ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 91

Tải ebook: dtv-ebook.com

Editor: Mít

Chó con cứng đờ ngay lập tức.

Cô biết có thể người nhận nuôi đã đoán được cô có gì đó lạ thường, nhưng không ngờ anh lại nói thẳng ra như vậy!

Ngày hôm qua khi ở trong núi anh chỉ mới nghi ngờ thôi, lúc ở trong núi hôm qua, anh ôm cô nói một câu “cho dù nhóc là cái gì”, cô cũng đã hiểu… anh đã đoán được gì đó.

Lúc đó, cô dùng thái độ đánh chết không chịu nhận.

Nhưng mà bây giờ...

Anh đã hỏi thẳng cô rồi!

Tròng mắt của Mạc Linh Chi liếc qua liếc lại, cô vừa mới nghĩ ngợi, Hạ Vân Trù đã gõ nhẹ xuống đầu cô: “Đừng có giả vờ không hiểu, cả thế giới đều biết nhóc có thể hiểu tiếng người.”

Mạc Linh Chi: “...”

Hạ Vân Trù: “Không thể nói cho anh biết được sao? Hay là lo lắng anh biết rồi… sẽ thương tổn nhóc?”

Vẻ mặt anh lập tức trở nên cô đơn.

Đương nhiên, đây đều là thái độ anh cố gắng biểu hiện ra ngoài.

Chó con rất hay bị dính chiêu này, cô lập tức cuống lên, đôi chân ôm lấy anh: “Áu.” Không phải!

Hạ Vân Trù sao có thể tổn thương cô được chứ?!

Anh đối xử tốt với cô như vậy, tắm rửa cho cô, vuốt lông cô, cho cô ăn ngon, uống đồ tốt, cô lao vào trong núi anh cũng không quan tâm bản thân mà đuổi theo...

Cô có thể nhận biết rất rõ ràng tình cảm của con người đối với cô, người nhận nuôi thực sự rất quan tâm đến cô.

Cô không hề cảm giác được anh muốn thương tổn cô, ngược lại, cô cảm thấy nhất định là anh rất thích cô.

Đôi mắt Hạ Vân Trù hơi cụp xuống, nhìn rõ sự đau lòng.

Mạc Linh Chi hất cằm lên, cô càng thêm sốt ruột: “Chít!” Tôi nói cho anh biết, nói cho anh biết!

Hạ Vân Trù nhìn cô.

“Áu” Chó con chỉ vào mình, trong miệng phát ra một âm điệu gào lên kỳ quái.

Hạ Vân Trù hơi run.

Chó con muốn nói gì đó với mình… nhưng chỉ là cô nói lên nhưng anh lại không hiểu mà thôi.

Từ trước tới này, anh đều dựa vào việc ngầm hiểu ý cô, lúc này cô lại “nói” việc anh hoàn toàn không biết, cho nên anh không thể suy luận ra được!

Thấy anh mờ mịt, Mạc Linh Chi muốn hóa thành hình người nói chuyện với anh.

Nhưng mà...

Trong đầu cô lại nhớ lại lời nhắc nhở của cây tùng già: “Cho dù có chuyện gì xảy ra, bất kể là tình huống gì, tuyệt đối không được hóa thành hình người trước mặt con người.”

Mạc Linh Chi dừng lại.

Hạ Vân Trù là một con người mà cô tin tưởng, cây tùng già cũng là một tồn tại mà cô vô cùng tin tưởng.

Cho nên...

Rốt cuộc cô nên làm gì?

Mạc Linh Chi cứng đờ, khuôn mặt đầy lưỡng lự nằm trong ngực của anh.

Hạ Vân Trù thấy thế thì giơ tay ra đặt lên trên đầu cô, giọng nói của anh nhẹ nhàng: “Chi Chi, nhóc không muốn nói thì anh cũng không ép nhóc đâu, nhóc chịu biểu hiện ra sự khác thường trước mặt anh chính là rất tin tưởng anh rồi, anh sẽ không phụ sự tin tưởng của nhóc đâu.”

Sự lưỡng lự trên mặt Mạc Linh Chi bỗng chốc biến thành cảm động, cô cọ cọ lên bàn tay lớn của anh.

Hu hu hu, người nhận nuôi thật tốt.

Anh đối xử tốt với cô như vậy, thế mà cô vẫn muốn gạt anh, cô thật là hổ thẹn!

Hạ Vân Trù: “Nhưng mà, anh sợ một ngày nhóc đột nhiên lại biến mất, cho nên nhóc có thể nói cho anh... anh phải đi tới đâu để tìm được nhóc được không?”

Ánh mắt của anh dịu dàng, dường như muốn đưa cô sa vào trong đó.

Lúc trong lòng Mạc Linh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip