ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 100

Đàm Mạt tiện tay mở phần bình luận, không còn hứng thú viết bài khoe nữa. Dòng đầu tiên được đẩy lên là bình luận hot nhất:

Đại Mạc Thương Ưng: [Tôi không phải chị em, tôi là đàn ông. Nhưng cuộc sống của tôi hoàn toàn đúng như bài viết mô tả. Tôi bận công việc, ngày nào cũng tăng ca nhưng chỉ cần về đến nhà là có cơm nóng canh ngọt vợ tôi vừa nấu xong, vì cô ấy biết tính giờ, trước lúc tôi về một tiếng mới bắt đầu nấu. Áo sơ mi của tôi lúc nào cũng giặt sạch, ủi phẳng, đồng nghiệp nữ trong công ty đều khen tôi gọn gàng chỉnh tề. Có người vợ như vậy thực sự khiến tôi yên tâm và thoải mái, tất nhiên tôi cũng rất tự hào về cô ấy. ]

Đàm Mạt đọc xong nhíu chặt mày. Thương Ưng cái quái gì, rõ ràng là ruồi bọ. Chả trách đàn ông đều muốn lấy vợ... cô cũng muốn có một người như thế.

Cô lại bấm vào bình luận ngay sau đó.

Tựa Thủy Lưu Niên: [Tôi chắc là kiểu "vợ hiền" mà anh nói. Nhưng tôi phải nói thật, tuy ngoài mặt tôi làm gì cũng chiều theo chồng, chăm sóc mọi sinh hoạt lấy anh ấy làm trung tâm. Nhưng tình yêu của tôi đã bị mài mòn trong những việc vụn vặt, dần dần biến thành gượng ép, trong lòng luôn chửi thầm anh ấy là đồ ngu. Sau này có một lần không cưỡng lại cám dỗ, tôi đã cắm sừng anh ấy... Hầy, chuyện cũ không nhắc lại. Tôi chỉ muốn nói với anh, Thương Ưng à, anh nhất định phải đối xử tốt với vợ mình, đừng để cô ấy đi vào vết xe đổ của tôi. ]

Quả nhiên vẫn phải là Tựa Thủy Lưu Niên. Vừa bất lực vừa buồn cười, Đàm Mạt nghĩ.

Đúng là chẳng cần cô phải động tay động chân gì nhưng sao cứ thấy khó chịu.

Đàm Mạt cảm thấy hối hận, vội vã vứt điện thoại, chui vào bếp. Mười mấy ngày nay, đều là Lục Hành Giản mua đồ về nấu cho cô ăn, có lúc rửa bát cũng là anh, mà cô còn mặt dày chỉ định món ngày hôm sau.

"Vào làm gì? Muốn lấy gì à?"

Lục Hành Giản liếc cô một cái, rồi lại cúi đầu rửa sườn.

Cô thấy anh thích chuẩn bị hết nguyên liệu trước mới nấu, liền gãi mũi gượng gạo:

"Đến giúp cậu rửa rau."

Rồi không biết lôi từ túi nào ra một nắm hạt dưa nhét cho cô:

"Lúc mua rau, bà chủ hàng khô bên cạnh cho đấy. Cô ăn đi."

Bếp quá chật, cô buộc phải đứng sát vào người anh mới với được con dao trên thớt. Anh đang mặc cái tạp dề hồng nhỏ nhắn chẳng vừa người, dây buộc quá ngắn khiến vòng eo gọn săn chắc lộ rõ. Chiếc áo thun trắng dưới ánh nắng chói chang ánh lên làn da trắng mịn, anh tất bật trong căn bếp chật hẹp.

"Dao nạo đâu?"

Cô hỏi.

Cũng đúng, nhà cô mà. Nghĩ kỹ lại, phòng thuê tồi tàn này chắc chắn không có nổi cái dao nạo "cao cấp" ấy.

"Dùng cái này cũng được."

Anh xoay người nhét vào tay cô một túi ớt.

Vừa mở túi, cầm lên một nắm ớt thì lại nghe anh nói:

"Cái này có thể cay tay, thôi cô đứng xem tôi làm đi."

"Cô hỏi tôi?"

"Ồ." Lục Hành Giản đưa cho cô một củ sen:

"Cạo vỏ đi."

Vừa mới gõ được một nhát lên củ sen, tay cô đã trống trơn. Đâu có đến mức ấy chứ...

"Cô biết dùng không? Nhỡ cắt vào tay thì sao?"

Lục Hành Giản nhìn cô hai giây, rồi thẳng tay lấy lại dao và củ sen.

Cô bật ra mấy tiếng cười khan nhưng khi vô tình liếc sang Lục - bà vợ đảm đang - Hành Giản thì tiếng cười tắt hẳn. Hôm nay anh cứ chê đầu cô ngốc, chẳng lẽ đang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip