ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103

[Trời nóng thế này, đáng lẽ nên nằm nhà mới đúng.] Cô thở dài.

Hệ thống: [Thế mà hôm nay cô lại ăn mặc như bảo mẫu ra ngoài?]

Đàm Mạt cúi nhìn bộ đồng phục bảo mẫu quê mùa, màu xám xịt, lại thở dài lần nữa: [Còn chẳng phải vì kiếm tiền sao.]

Từ một con sâu nằm lì trong nhà, cô hóa thành rồng bay ra ngoài. Sau khi tận mắt thấy số dư tăng vù vù, ham muốn kiếm tiền đã lụi tàn bấy lâu nay của cô lại sống dậy.

Thế nên khi Tần Minh hỏi cô có muốn dự tiệc tối mai không, Đàm Mạt gật đầu cái rụp.

Tiệc tối đấy! Mà lại còn là tiệc tối nhà hào môn trong tiểu thuyết ngôn tình cổ lỗ sĩ. Chẳng phải là cá rơi vào chum cơm, trở về quê hương hạnh phúc của Đàm Mạt sao?

Bao nhiêu chuyện để hóng! Bao nhiêu tiền để hốt!

Mà hào môn thì chẳng khác nào cái lò sản xuất bê bối. Thường sẽ có mấy nhân vật quần chúng đứng thì thào bàn tán, chê bai "thiên kim nhà quê" vừa được nhận lại. Những màn thiên kim giả thiên kim thật kiểu này, tác giả thường dùng chiêu "trước dìm sau nâng" để tạo tình tiết vả mặt, cho độc giả thấy sảng.

Đổi góc nghĩ khác, tiệc tối nhà giàu ngoài việc thì thào về cô, chắc chắn cũng sẽ thì thào về người khác. Mà thì thào bàn tán chẳng phải chính là hóng hớt, mà hóng hớt chính là tiền sao?

Hệ thống nghe kế hoạch chu toàn của cô, không khỏi phục sát đất: [Cô đúng là yêu tiền thật.]

[Không, tôi còn yêu hóng hớt hơn.]

Vả lại, Hệ Thống Buôn Chuyện của cô nhất định phải để cô nghe thấy mới tính tiền, cái luật chết tiệt này khiến cô cũng bó tay. Nhận được tin tức này, Đàm Mạt còn thật sự ngồi tính toán xem nên tận dụng mấy lời thì thào đó thế nào. Nếu công khai livestream, thì mấy người đó đâu ngốc tới mức nói xấu trước máy quay. Phương án tốt nhất là livestream ngay tại chỗ nhưng phải lén lút, để họ không biết, như vậy mới ăn được hai lần tiền.

Hệ thống: [Ký chủ, cô còn đáng sợ hơn cả tư bản.]

Nhưng mà như thế thì... hèn quá, nhân phẩm cô cũng tụt dốc.

"Đỡ mệt chưa?"

Mẹ Lâm cười hiền:

"Đừng nghe Trần Đào, cứ đứng đó chỉ đạo người khác. Biệt thự to thế này, cộng thêm vườn, cô khiêng bao nhiêu bàn ghế rồi, nghỉ chút có sao đâu?"

Cô chạy đến phụ mẹ Lâm khiêng bàn.

"Bên ngoài cũng gần xong rồi, ba giờ hơn rồi khách cũng sắp tới. Nào, đi với tôi sang chỗ mẹ Lý kiếm chút đồ ăn."

Thế là Đàm Mạt bị mẹ Lâm kéo vào bếp, bắt đầu vừa ăn vừa tám chuyện. Đặc biệt, người nắm rõ mấy chuyện nhỏ nhặt nhất vẫn là mấy cô giúp việc như mẹ Lý, mẹ Lâm, mẹ Hoàng... Ở trong hào môn, đám người làm tầng dưới vẫn dễ đồng cảm nhau, dù làm việc chưa lâu nhưng cũng thân quen như tri kỷ. Thế nên Đàm Mạt dùng chút thủ đoạn, chen được vào hội "mẹ", hóa thân thành "mẹ Đàm".

Thế thì "dìm" bằng cách nào?

Trời ạ, giá mà họ có thể thì thào suốt 24 tiếng một ngày, 365 ngày không nghỉ!

"Thấy ông kia không? Đẹp trai thế thôi, thật ra bị hói, đầu trọc lốc."

Mẹ Lý huých cùi chỏ, khẽ hất cằm ra hiệu.

Đàm Mạt nhìn theo, quả thật là một anh chàng đẹp trai. Cô vừa gặm thịt cua vừa gật đầu.

Mẹ Lâm:

"Bà biết kiểu gì?"

Mẹ Lý:

"Hôm đó tôi dọn WC, tình cờ thấy ông ta gỡ cả mảng tóc trên đỉnh đầu xuống."

Mẹ Lâm:

"Rồi ông ta nói gì?"

Mẹ Lý:

"Nói gì nữa, tôi quay đầu chạy luôn."

Cảnh tượng có chút buồn cười, Đàm Mạt bật cười thành tiếng.

Mẹ Lý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip