Chương 12
Đàm Mạt càng đọc lông mày càng nhíu lại. Cô bắt đầu hoài nghi liệu có phải do mình không đủ điên nên mới không thể hòa nhập với thế giới này.
Yêu cầu thì cao như núi, lương khởi điểm 3. 500, lại còn yêu cầu người ta phải giữ mãi khát khao thành công? Còn giữ được mong muốn sống sót đã là giỏi lắm rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô thấy thà quay lại làm trợ lý cho tập đoàn Long Thịnh còn hơn. Ít nhất lương tháng trước thuế cũng được 10. 000.
Dù Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm đúng là hơi điên thật.
Nhưng vấn đề là tuần trước cô vừa đấm cho Nam Cung Liệt một trận không nhận ra tổ tiên, còn ngẩng cao đầu nộp đơn nghỉ việc. Giờ quay lại thì biết chui vào đâu?
Đàm Mạt ngã người xuống giường, mệt mỏi đến rã rời.
Cô cày suốt một đêm trên các ứng dụng tuyển dụng. Dù cảm thấy mấy tin đăng tuyển đều quá ảo nhưng cuối cùng vẫn cố gắng nộp hồ sơ vài chỗ.
Ban đầu cũng chẳng hy vọng gì nhiều, vậy mà sáng hôm sau tỉnh dậy, thật bất ngờ khi có một công ty nhỏ gửi lời mời phỏng vấn.
Họ hẹn cô sáng thứ Tư đến công ty.
Đến ngày hẹn, Đàm Mạt bắt tàu điện ngầm đến nơi.
Người tiếp cô là chị HR khoảng ngoài ba mươi tuổi.
Kết thúc buổi phỏng vấn cũng gần tới trưa, Đàm Mạt bước ra khỏi tòa nhà, thở dài một hơi.
Cô chẳng cần đợi kết quả cũng đoán được, lần này không có hy vọng gì rồi.
Chị HR có gì đó là lạ. Vừa nhìn thấy cô ngoài đời đã buông lời khen "xinh đẹp", rồi chẳng hiểu sao cứ lái câu chuyện sang chủ đề kiểu nhân viên nữ xinh quá dễ quyến rũ sếp.
Đàm Mạt sửng sốt: "Chị nói ai cơ? Ai thèm quyến rũ cái ông sếp mặt giống kappa kia chứ?"
Có lẽ vì phản ứng của Đàm Mạt quá kỳ cục nên mặt chị HR tối sầm lại, khóe miệng giật giật rõ ràng.
Cả buổi chẳng hỏi được câu nào liên quan đến công việc chuyên môn, phí công cô chuẩn bị cả đống tài liệu chuyên ngành từ hôm qua đến giờ. Nghĩ đến đây, Đàm Mạt lại thở dài.
Vì muốn tiết kiệm tiền, sáng nay cô chỉ uống nước lọc ăn kèm hai quả trứng gà. Vật lộn hết cả buổi sáng, giờ đói đến mức không thể đợi nổi để về nhà nấu ăn nữa.
Cô nhìn quanh, phát hiện góc Đông Bắc có một cửa hàng tiện lợi.
Đàm Mạt cụp mắt, lủi thủi đi về phía đó.
Bên trong bật điều hòa lạnh toát. Cô đứng trước kệ thức ăn nhanh, ánh mắt rà soát từng hộp cơm, từng nắm cơm nắm, cố gắng tìm món nào rẻ nhất mà ăn tạm.