Chương 14
Cô gái đứng cạnh Đàm Mạt có lẽ quá sốc, vừa vỗ tay vừa lùi lại vài bước.
Đàm Mạt liền tranh thủ liếc sang, xác nhận trên cổ cô ta đang đeo bảng tên công ty, đúng là công ty mà cô vừa phỏng vấn.
Cùng lúc đó cô cũng chắc chắn người đã phỏng vấn mình chính là "bà chủ" mà họ đang bàn tán.
Không lạ gì khi bà ta lại tỏ ra khó chịu với mình như thế.
Nghe hóng hớt được chừng đó, Đàm Mạt lấy một hộp cơm nắm ở tầng ba rồi lùi lại phía sau để ra quầy thanh toán.
"Xin chào, 5 tệ rưỡi." Nhân viên thu ngân nói.
Nghe vậy, Đàm Mạt mở trang thanh toán, quét mã xong thì cầm cơm nắm bước ra ngoài.
Theo thói quen, cô lại mở phần xem số dư. 493,23 tệ.
Đàm Mạt sững người. Cô dụi mắt rồi nhìn kỹ lại lần nữa, đúng là con số này, không nhìn nhầm.
Mới hôm kia xem vẫn chỉ hơn 480 tệ một chút. Vậy mà chỉ hơn một ngày, dù cô đã tiết kiệm lắm, nhưng vẫn phải đi tàu điện, mua đồ ăn. Sao tài khoản không giảm mà còn tăng?
Đúng lúc ấy, trong đầu bỗng vang lên một âm thanh điện tử leng keng...
[Ting ting ting! Chào mừng đến với Hệ Thống Buôn Chuyện!]
Quả nhiên!
Cô biết ngay mà, đã xuyên đến thế giới khác thì sao có chuyện không được tặng bàn tay vàng chứ!
Tuy cô chỉ là một trợ lý của tổng tài bá đạo nhưng biết đâu lại là thiên tài tiềm ẩn thì sao?
Đàm Mạt lập tức rời khỏi cửa hàng tiện lợi, tìm một góc yên tĩnh để kiểm tra phần hướng dẫn hệ thống.
Chỉ sau năm, sáu phút đọc lướt qua, tâm trạng cô đã rơi vào trạng thái khá phức tạp.
Tin tốt là đúng như cô đoán, cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình bá đạo tổng tài kiểu cũ tên Cô Vợ Bé Nhỏ Giá Trên Trời: 99 Lần Bỏ Trốn.
Tin xấu là cô thực sự chỉ là một trợ lý quèn, làm việc như trâu như ngựa.
Thế nhưng ngay sau đó, cô liền bụm miệng cười lén. Ai bảo bàn tay vàng mà hệ thống trao cho cô lại là chỉ cần hóng hớt, cô liền có thể kiếm tiền.
Điều này có nghĩa là gì?
Tức là chỉ cần cô động mồm động miệng một chút, nghe ngóng vài câu thôi là đã có thể kiếm tiền rồi.
Mà nghe ngóng chuyện người khác chẳng phải là sở trường của cô sao? Cảm giác này khác gì sinh viên giỏi Thanh Hoa đi thi và giành hạng nhất lớp chứ?
Quả thực là đang buồn ngủ thì có người đưa gối. Đàm Mạt từ cười trộm chuyển thành cười hả hê giữa phố.
Vài người đi ngang qua nhìn cô với ánh mắt chẳng khác nào đang thấy người không bình thường.