ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 28

"Nghe thì có vẻ khó tin nhưng với tôi việc học ngôn ngữ, kỹ năng hacker hay võ thuật đều là những điều như thể sinh ra đã có sẵn."

"Mỗi người đều có thiên phú riêng, chỉ là thiên phú của tôi may mắn được số đông công nhận hơn mà thôi."

Mặc dù lời lẽ lịch sự nhưng... vẫn thấy có chút gì đó quá tự tin!

Đàm Mạt bất giác nghĩ vậy thiên phú của cô là gì?

Hình như là... tiết kiệm?

Vừa nghĩ đến đây, tâm trạng cô bỗng trùng xuống. Cô có cảm giác tương lai không xa, Nam Cung Liệt sẽ vì có Lục Hành Giản mà chính thức gạt cô ra khỏi cuộc chơi.

"Vậy thì... đúng là người tài hiếm có thật." Đàm Mạt nói, giọng có phần chán nản.

Nghe thấy câu đó Lục Hành Giản bỗng giật mình, dường như có chút căng thẳng.

"Vậy thì..." Đàm Mạt lập tức lấy lại tinh thần: "Tôi sẽ đặt vài câu hỏi tình huống ngay tại chỗ. Làm nghề này, khả năng xử lý sự cố là cực kỳ quan trọng."

Cô thầm nghĩ dù lý lịch có xuất sắc hơn cô đi nữa, chưa chắc khả năng ứng biến lại bằng cô. Cô vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ trước mặt Nam Cung Liệt.

"Đúng đúng đúng, một trợ lý giỏi phải có kỹ năng này. Nhất là... khi ông chủ là Nam Cung Liệt." Ông Mỹ Đức lẩm bẩm nhớ lại hàng loạt tình huống oái oăm trong quá khứ.

Lục Hành Giản gật đầu dứt khoát: "Tôi hoàn toàn đồng ý."

"Được, vậy nghe kỹ câu hỏi: Giả sử cậu và Tổng Giám đốc Nam Cung tan ca cùng lúc, bất ngờ gặp mưa lớn. Cậu mang ô nhưng anh ấy thì không. Trên tay chỉ có một chiếc ô. Cậu sẽ làm gì?"

Đôi mắt Ông Mỹ Đức lập tức sáng rực. Không hổ danh là trợ lý Đàm, câu hỏi quá cao tay! Hoàn toàn phù hợp với tính cách và tình huống của Tổng Giám đốc Nam Cung!

Chị nhìn sang Lục Hành Giản. Anh vẫn ngồi thẳng lưng, dáng vẻ bình tĩnh, không hề hoảng loạn.

Lục Hành Giản đáp chậm rãi: "Tôi nghĩ trường hợp đó sẽ không xảy ra, vì Tổng Giám đốc Nam Cung đi ô tô, còn tôi thì... đi tàu điện!"

"Ồ!" Ông Mỹ Đức bật lên một tiếng thích thú. Không ngờ Lục Hành Giản lại dùng cách trả lời khéo léo như vậy để lách khỏi một câu hỏi hóc búa.

"Nhưng nếu Tổng Giám đốc lại đột nhiên muốn đi tàu điện thì sao? Đường kẹt xe mà, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Không được né tránh câu hỏi!"

Lục Hành Giản nhìn Đàm Mạt, bất giác tăng tốc độ nói: "Vậy thì chắc chắn tôi sẽ nhường ô cho Tổng Giám đốc. Tôi chỉ là trợ lý, việc bảo đảm hình ảnh của sếp là điều nên làm."