Chương 437
Đàm Mạt ngồi ngẩn người trước bàn ăn, suy nghĩ lan man, màn hình máy tính sáng rồi lại tối. Lục Hành Giản gõ nhẹ lên bàn, đưa cho cô một chén chè. Đàm Mạt chạm vào, thấy mát lạnh.
Anh mỉm cười:
"Tôi nấu chè đậu xanh trần bì, từ chiều đã bỏ tủ lạnh, đảm bảo mát lịm."
Cô đang ăn chén chè anh nấu.
Anh đang nhắc đến chuyện hôm trước, tự khen mình nấu chè ngon hơn ngoài hàng.
"Nếm thử đi, ăn rồi sẽ biết tôi có khoác lác không."
Anh cúi người xuống, không kìm được thì thầm bên tai cô:
Nói thì nói nhưng sao phải ghé sát thế, hơi thở còn phả vào tai cô.
Đàm Mạt như đang ngồi cạnh bếp lửa, nửa gương mặt nóng bừng.
Vừa nói, cô khéo léo kéo giãn khoảng cách:
"Cậu về ngủ đi."
Chắc là không đâu!
Lục Hành Giản khựng lại, nhận ra sự không vui của cô bèn gượng đáp:
"Ừ. Vậy em làm việc đi, đừng muộn quá, nghỉ sớm chút."
Cô có nhận ra tâm trạng tệ của mình không?
Vậy câu nói lạnh nhạt khi nãy, có lẽ là anh nghĩ nhiều rồi?
Người thích mình có lạnh nhạt hay không, chỉ một ánh mắt, một câu nói là rõ.
Anh thấy Đàm Mạt không còn lạnh nhạt như lần trước từ chối anh.
Cán cân trong lòng dần nghiêng về đáp án khiến anh an lòng.
Mang theo đáp án ấy, anh ngủ một giấc thật ngon.
Trở về ổ, tâm trạng anh lại có chút phấn khích. Trùm chăn, quay lưng về phía cô, trong đầu không ngừng nghĩ vẩn vơ.
Anh khẽ xoay người, đôi mắt sáng long lanh như sao ló ra khỏi chăn, lặng lẽ nhìn cô.
Anh cố hạ thấp giọng, vì Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm đã ngủ.
"Được!" Anh đáp chắc nịch.
Anh xoay người trở lại ổ chó, bóng in trên tường có phần yếu ớt. Đàm Mạt không đành lòng, gọi với:
"Ngày mai cậu nhắc họ dọn đồ, chuyển nhà."
Sau khi dọn vệ sinh, hôm sau có thể chuyển vào.
Đàm Mạt liên hệ bà chủ nhà, yêu cầu căn hộ phải rộng, dọn vào nhanh. Thế nên khi đi xem, cô lập tức chọn căn hộ sáu trăm mét vuông bên sông.
Sáng hôm sau, Lục Hành Giản cùng mọi người dọn nhà.
Có lẽ cô coi anh là bạn rồi. Bạn bè thì sẽ tâm sự cả những bí mật không dễ nói với người ngoài.
Chuyện bố mẹ của Đàm Mạt chắc cũng là một bí mật như thế, hẳn cô chưa từng kể cho ai.
Trong lòng anh tự khẳng định
"bạn tốt nhất"
, cũng chính là "duy nhất".
"Biết rồi. Đợi tôi duyệt xong hồ sơ sẽ uống."
Cô hít một hơi, lấy lại bình tĩnh.
Vừa rồi anh có lỡ lời gì không?
Khi khóa cửa, cô treo một tấm biển:
"Một nhà bảy người, Nam Cung Liệt là chó."
Nam Cung Liệt nhìn thấy: "..."
Giang Thanh Nhã đếm đầu người:
"Sao lại bảy? Thiếu à?"
Đếm tới đếm lui, mãi không đúng.
Đàm Mạt nhún vai:
"Oops, xin lỗi nhé, quên tính cô rồi."
Giang Thanh Nhã tức giận, giật bút xóa số "7", viết thành "8".
Vậy tức là bọn họ là bạn tốt nhất.
Rõ ràng cô đã từ chối lời tỏ tình của anh.
Cái này là sao chứ?
Ngày chuyển về nhà mới, Đàm Mạt liền lập một công ty "bát quái", chuyên nhận giải quyết những rắc rối tình cảm khó nhằn.
Theo những gì Nam Cung Liệt và Giang Thanh Nhã từng nói, cô đoán kế hoạch "thiên kim giả thiên kim thật" nguyên chủ hẳn là biết.
Người biết chuyện chỉ có hai người là Nam Cung Hùng và nguyên chủ.
Nhất định Nam Cung Hùng đã hứa hẹn cho nguyên chủ lợi ích gì đó, bằng không sao nguyên chủ chịu sau khi trở thành thiên kim thật vẫn tiếp tục báo cáo tình hình của Nam Cung Liệt và giúp anh ta rèn luyện.
Còn việc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền