Chương 439
Đàm Mạt đang chịu áp lực rất lớn, đặc biệt là về tiền bạc. Có lẽ vì từng sống quá nghèo, ngày ngày bị bóng đen của cái nghèo đè nặng, dù tài khoản còn mấy chục triệu nhưng cứ chỉ có ra mà không có vào, Đàm Mạt vẫn thấy bồn chồn, tay run tim loạn. Căn hộ ven sông rộng sáu trăm mét vuông không hề rẻ. Thêm vào đó là ăn ở, sinh hoạt và lương lậu cho cả một đám người, mỗi tháng chi tiêu của cô gần hai trăm nghìn.
Ngày nào cũng đi sớm về khuya, dầm mưa dãi nắng, vậy mà chẳng nhận được lấy một nhiệm vụ. Cô bực dọc lôi hệ thống ra khỏi đầu óc: [Còn ngủ à? Đã là hệ thống thì ít nhất cũng phải tìm ra nhiệm vụ, tìm ra nhân vật chính chứ. Ngủ như vậy còn ra thể thống gì?]
Hệ thống ngái ngủ, ngáp dài: [Vội gì chứ, trong thẻ của cô còn mấy chục triệu đấy. Nằm ăn nằm chơi cả đời cũng đủ. ]
[Đủ cái gì mà đủ? Cậu có biết cái căn hộ tôi đang ở giá bao nhiêu không? Những bốn chục triệu! Giá nhà trong sách và ngoài đời đều y như nhau đó!]
[Chưa kể, tôi còn bỏ ra hơn ba chục triệu làm show giải trí, nửa tháng nữa phát sóng, giờ một đồng vốn cũng chưa thu lại. Lúc trước cậu hứa cái gì? Nói theo cậu làm nhiệm vụ thì ăn sung mặc sướng, kết quả thì tôi chỉ húp được tí nước lèo!]
Đàm Mạt gật gù, nhớ lại lời hệ thống từng nói những nhiệm vụ cô nhận đều có liên quan tới lời than phiền của độc giả. Độc giả oán giận tình tiết càng sâu, thì khả năng xuất hiện nhiệm vụ càng cao.
[Hơn nữa, giờ người xuyên sách ngày càng nhiều. Thủy Trữ Hoàn Tử cũng chỉ viết hai mươi, ba chục quyển, chưa kịp ra truyện mới thì các nhiệm vụ cũ đã bị làm hết rồi. ]
Đàm Mạt ngừng lại, trầm giọng: [Xuyên sách ngày càng nhiều? Tại sao vậy? Tôi có thể liên lạc với bọn họ không?]
[Không nên. ] Hệ thống bỗng nghiêm túc hẳn: [Còn vì sao ngày càng nhiều, thì có lẽ là do oán khí của độc giả với tác giả Thủy Trữ Hoàn Tử càng ngày càng nặng. ]
[Khụ khụ... ] Hệ thống đỏ mặt vì những lời hùng hồn mình từng nói: [Không phải tôi không muốn giúp, mà có gặp được nhân vật chính hay không thì còn tùy vận khí của cô. Với tư cách hệ thống tôi cũng bất lực thôi. ]
Kết thúc cuộc trò chuyện trong đầu, Đàm Mạt không cam lòng ngồi chờ chết. Cô bật dậy đi thẳng ra cửa.
Cùng lúc ấy, Lục Hành Giản tìm đến.
"Tôi đi tìm việc đây."
Cô nói.
Lục Hành Giản nghe vậy, cụp mắt, gượng gạo nói:
"Dù sao cũng phải tìm việc, công ty của em vừa mới thành lập, chắc chắn thiếu người. Em có thể nhận tôi không?"
"Công ty tôi nhỏ lắm, nhân viên cũng đã đủ rồi."
"Tôi còn hữu dụng hơn Nam Cung Liệt, em chưa từng nghĩ tới việc tuyển tôi à?"
Giọng anh nghèn nghẹn, cố che giấu nỗi buồn.
"Xin lỗi." Giọng Đàm Mạt nhỏ lại.
Nếu Lục Hành Giản cứ ở cạnh, cô sợ bản thân sẽ không cưỡng lại được. Ngón tay khẽ chạm vào miệng cốc, cô nói:
"Ngay từ lúc còn ở Long Thịnh, tôi đã biết năng lực của cậu không nên vùi ở một công ty nhỏ."
"Thế thì vì..."
"Có phải vì chuyện tôi từng lừa em không?"
"Không."
"Lục Hành Giản."
Đàm Mạt kịp thời cắt lời:
"Cậu nên đến một công ty lớn để phát huy tài năng, chứ không phải mãi làm trợ lý vặt vãnh."
Giọng anh khàn khàn:
"Nếu tôi chỉ muốn làm một trợ lý nhỏ bé thôi thì sao?"
...
Bọt xà phòng trong bồn "bụp bụp" tan biến. Trong khoảnh khắc, anh thấy mình chẳng khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền