Chương 441
Tối hôm đó, mọi người mệt mỏi quay về, ai nấy mặt mũi xám xịt. Ngay cả cơm của chú Cao cũng chẳng làm họ hồi sức được.
Họ theo lệ, từng người báo cáo tình hình.
Hứa Tiểu Niệm thở hổn hển:
"Báo Buồn khỏe quá, lại ngốc. Cả bầy chó chơi cùng mà nó chỉ biết cắm đầu lao về phía trước, chẳng con nào chịu chơi với nó. Tôi phải chạy theo nó cả ngày, giờ kiệt sức rồi."
Đàm Mạt than vãn:
"Cảm giác cả ngày hôm nay chẳng làm được gì, mà lại giống như làm đủ thứ. Tóm lại chẳng việc nào ra tiền cả."
"À, cũng coi như có một việc tốt. Ít nhất là tôi có đỡ một bà cụ qua đường."
Trong đám người, Nam Cung Liệt xem ra là phấn khởi nhất. Anh ta quay sang hỏi Lục Hành Giản:
"Hành Hành, Giản Giản. Còn anh thì sao?"
Lục Hành Giản ỉu xìu đáp:
"Tôi hơi khó chịu, về phòng trước."
Đàm Mạt vừa định khuyên anh đừng áp lực, cứ từ từ, thì Lục Hành Giản đã đứng dậy, muốn rời đi.
Chú Cao bưng đồ ăn từ bếp ra, hồ hởi:
"Tôi chỉnh lại nước sốt rồi, chua ngọt vừa miệng, đảm bảo khai vị... Ủa, Hành Giản, cậu vào phòng rồi? Không ăn nữa à?"
Đúng lúc đó, theo tiếng thở dài, Đàm Mạt xoay đầu lại. Không ngờ cô lại chạm thẳng vào ánh mắt nhạt màu của Lục Hành Giản, anh đang ngồi ngay ghế đơn cạnh bên.
Nếu cô vội vàng né tránh, chẳng khác nào đang chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Không thể lập tức né tránh, không thể ngay lập tức quay đi. Cô chỉ có thể giả vờ quang minh chính đại mà nhìn anh, trong lòng lặp lại vô số lần.
Nhưng cứ tiếp tục nhìn, tim cô đập nhanh đến mức như muốn vọt ra khỏi cổ họng.
Cứ thế nhìn anh, chẳng biết qua bao lâu cuối cùng Đàm Mạt mới giả vờ thản nhiên dời mắt đi nơi khác.
Lục Hành Giản lại càng khó chịu, chua xót dâng lên. Đàm Mạt nhìn thẳng vào anh mà chẳng hề đỏ mặt xấu hổ.
Rõ ràng, cô không hề có ý gì khác với anh.
Thật đúng là giày vò.
Chỉ có Đàm Mạt chống cằm, im lặng.
Anh kìm nén cảm giác tủi thân, chỉ nói:
"Vẫn đang tìm."
Anh nheo mắt, đưa tầm nhìn ra xa, bắt đầu tính toán phải làm sao gom góp nguồn lực trong tay để giúp được Đàm Mạt.
Sáng sớm hôm sau, chuông cửa réo inh ỏi, không biết ai bấm đến rung cả nhà. Đàm Mạt và Hứa Tiểu Niệm đều bị ép phải ra khỏi phòng.
"Ai thế?" Đàm Mạt ngáp dài hỏi.
Hứa Tiểu Niệm cũng ngơ ngác:
"Không biết nữa."
"Không biết." Dì Phượng Quyên đi mở cửa.
Đàm Mạt tò mò bước ra, chỉ thấy trước cửa chen chúc một đám người, đồng loạt giày đen, vest đen, kính râm đen. Nếu không phải ở ngay cửa nhà mình, thì nhìn thoáng qua Đàm Mạt còn tưởng đây là cảnh quay băng nhóm giang hồ trong phim Hồng Kông.
Ai nấy trông hùng hổ, dữ dằn, không dễ dây vào.
Người đàn ông dẫn đầu cũng ăn mặc y hệt, chỉ là trên người thêm phần bình tĩnh, dáng cao lớn, mái tóc vuốt ngược gọn gàng đầy phong thái trưởng thành.
Với giọng điệu xa cách, người đàn ông hỏi:
"Đàm Mạt có ở đây không? Tôi tìm cô."
Đàm Mạt hoàn toàn không quen biết người này, nhíu mày đáp:
"Tôi đây. Anh tìm tôi có việc gì?"
"Ồ." Người đàn ông đưa mắt sau cặp kính râm lướt qua cô từ đầu đến chân, rồi thản nhiên nói:
"Tôi đến để cưới cô. Giờ cô rảnh không, chúng ta đến Cục Dân chính làm giấy kết hôn."
Đàm Mạt: "Được thôi."
Thế nhưng mở xong bà lại đứng im ở ngưỡng cửa, mãi không quay vào.
Chú Cao nghi ngờ nhìn Đàm Mạt và mọi người:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền