Chương 443
Khi Đàm Mạt cùng mọi người đến, bà cụ đang ngồi xem kịch Hoàng Mai trên tivi. Bà cụ Tần trông hiền từ, mái tóc bạc trắng dày dặn, sống mũi đeo cặp kính lão viền vàng, gọng kính buông lỏng xuống hai bên. Cả đoàn người đen kịt kéo đến, bà cụ không thể nào không chú ý. Bà liếc sang, trách móc:
"Tiêu à, đã bảo con rồi, đi đâu về đâu đừng mang theo nhiều người như thế. Người ngoài nhìn vào lại tưởng con là xã hội đen, khó coi chết đi được."
Thấy Đàm Mạt bên cạnh cháu trai, bà cụ lập tức đứng bật dậy, phấn khởi nói:
"Ôi chao, cô Đàm cũng đến rồi à? Hai đứa đi làm giấy kết hôn chưa?"
Đàm Mạt bừng tỉnh. Không ngờ hôm qua ra ngoài tìm tin tức, chỉ tiện tay dìu một bà lão qua đường, trò chuyện dăm câu, lại kéo theo sự việc rắc rối thế này. Và càng bất ngờ hơn khi bà lão ấy không hề đơn giản, mà còn là nhân vật có thể ảnh hưởng đến cả giới đại gia. Để dễ bề tiếp cận, Đàm Mạt nói:
"Anh đưa tôi gặp bà cụ đi. Tôi cần hiểu rõ tình hình, tôi không thể mù mờ như thế mà đồng ý kết hôn với một người xa lạ."
Tần Tiêu đáp:
"Chính là bà cụ hôm qua cô giúp qua đường đó."
Trong đầu Đàm Mạt và hệ thống đồng loạt oán thầm: [Thành thật mà nói, bà cụ này cũng hơi "tưng tửng". ]
[Mới gặp tôi có một lần, trò chuyện dăm ba câu, thế mà lại bảo cháu trai tới cưới tôi. Có bệnh mới vậy chứ. ]
Hệ thống thì nhắc nhở: [Cô không hiểu rồi. Đây chính là mô típ phổ biến trong truyện ngôn tình kết hôn trước, yêu sau. ]
[Hai người chẳng hề môn đăng hộ đối, cũng chẳng quen biết bỗng dưng cưới nhau về sống chung, phải cần một lý do chứ. Kiểu như bà nội sắp đặt cưới gấp, hay bố mẹ hai bên từng định hôn ước từ nhỏ, hoặc nữ chính cưới để trả nợ... Cái này độc giả mê lắm, hiệu quả lắm đấy. ]
Đàm Mạt lục lại trí nhớ về những bộ ngôn tình mình từng đọc, quả thật chẳng phản bác nổi. Đàm Mạt thầm nghĩ còn phải tưởng nữa sao? Nhà mấy người vốn dĩ chính là vậy còn gì.
Bà cụ nghi hoặc:
"Còn cậu là ai?"
Tần Tiêu nhẫn nại nói:
"Chính là bạn trai của cái người mà bà khen là con dâu tốt đó. Thông tin quan trọng thế này mà bà không xác nhận đã bảo con cưới, bà tính biến cháu trai mình thành kẻ thứ ba sao?"
Ánh nhìn hung hiểm lướt qua gương mặt Lục Hành Giản rồi dừng lại trên Đàm Mạt:
"Cô có bạn trai? Bà cụ chưa từng nhắc tới."
Quả thật là một câu hỏi hóc búa. Dù trả lời thế nào, Đàm Mạt cũng thấy khó xử. Nếu nói không có, cô lại phải nghĩ cách khác để tiếp cận Tần Tiêu, mà chuyện đó chẳng dễ dàng gì. Nếu thừa nhận có, vậy chẳng lẽ thực sự đi đăng ký kết hôn với hắn sao? Bà cụ thoáng lúng túng:
"Hôm qua ta hỏi, tiểu Đàm nói không có mà."
Đàm Mạt lén liếc người đàn ông trước mặt. Không ngờ Lục Hành Giản vẫn đang nhìn cô, trong đôi mắt nhạt màu vỡ vụn là sự mơ hồ, đau đớn xen lẫn im lặng. Anh đột ngột quay đi, khiến Đàm Mạt hoa mắt, thoáng nghĩ mình đã nhìn lầm.
Cô chưa kịp trả lời thì Hứa Tiểu Niệm đã lên tiếng:
"Anh cứ nhắc bà cụ, bà cụ là ai vậy?"
Thật ra Đàm Mạt cũng chẳng rõ, từ lúc xuyên vào đây cô chưa từng gặp qua nhân vật nào như thế. Trong lòng Đàm Mạt thầm khen quả nhiên làm trợ lý, anh vẫn hơn hẳn Nam Cung Liệt. Nói xong, cô chột dạ liếc sang Lục Hành Giản rõ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền