Chương 446
Sắp xếp xong thông tin về nam chính Tần Tiêu, cô lại lật sang nữ chính Hướng Noãn. So ra Hướng Noãn không quá cực đoan, cốt truyện của ả chủ yếu là báo thù.
Ả từng có mối tình đầu hồi trung học nhưng ngay đêm trước kỳ thi đại học, cậu ấy chẳng may gặp tai nạn mà qua đời. Hướng Noãn chưa bao giờ quên được.
Đến khi học đại học, vô tình gặp Tần Tiêu ả lại phát hiện hắn có đôi mắt giống hệt tình đầu. Vậy là ả cố tình tiếp cận, coi hắn như thế thân.
Nhưng mà... hồi đó Hướng Noãn vẫn chỉ là sinh viên, sao lại thành "nam nữ trưởng thành, lửa gần rơm" được? Còn cái gọi là
"trống An Tắc"
, ý cô nghĩ có phải vậy không?
Vậy là ả cố tình tiếp cận, coi hắn như thế thân. Nam nữ trưởng thành, lửa gần rơm ngày nào cũng như đánh trống An Tắc, không thể dừng lại.
Đàm Mạt nghe xong chỉ biết lặng im. Quả nhiên đúng là ngược luyến đầy máu chó. Càng nghĩ càng thấy kỳ quặc, não Đàm Mạt lại phiêu sang mấy meme trên mạng về trống An Tắc, nghĩ đến cảnh bọn họ "đánh" ra sao...
Hệ thống cười hì hì: [Miễn là lúc đó hút độc giả thì viết hết, đủ cả, nhờ vậy mà nổi tiếng chứ sao. ]
Đàm Mạt nhíu mày: [Chẳng trách độc giả lại oán hận đến mức muốn nhét Tần Tiêu vào tù. ] Y như một bản "Bộ luật Hình sự" sống vậy.
Sau này, Hướng Noãn mới phát hiện ra chính bố của Tần Tiêu là người đã hại chết tình đầu của mình, thế là nỗi hận thù đổ dồn hết lên hắn.
Đàm Mạt nghĩ một lát, quyết định xoay người lại, quay mặt vào lưng anh chắc sẽ đỡ hơn.
Vừa rồi lúc bốn mắt giao nhau, trông anh cũng chẳng tự nhiên gì, mặt đỏ bừng.
Dù điều hòa phả gió mát lạnh, anh vẫn nóng bức khó chịu.
Lục Hành Giản nằm dưới đất, lấy chăn lót lưng, đương nhiên không còn gì để đắp. Anh gối tay sau đầu, trong đầu toàn là mùi hương dìu dịu từ cơ thể Đàm Mạt.
Nhà họ Tần vốn đã muốn thử xem họ có thật sự là người yêu không. Anh lục tung cả căn nhà, chỉ tìm được một chiếc chăn mỏng.
Lục Hành Giản ho nhẹ, đứng dậy ôm gối:
"Tôi xuống đất ngủ."
Mà cuối cùng anh lại chủ động chọn nằm đất, giống như thừa nhận phần thắng thuộc về cô.
Ai ngờ vừa xoay người, đập ngay vào mắt cô lại là gương mặt điển trai, dịu dàng kiểu Nhật của Lục Hành Giản. Đàm Mạt giật mình suýt bật dậy, vội vã lùi ra sau.
Khoảng cách gần đến mức anh còn cảm nhận được cả sự mềm mại của làn da cô.
Cảm giác ám muội nóng ran ấy khiến Đàm Mạt không chịu nổi, nhất là khi trong đầu toàn là mấy ý nghĩ bậy bạ, cả người nóng hừng hực. Cô vội dời ánh mắt sang phía sau lưng anh.
"Cẩn thận." Lục Hành Giản nhanh tay giữ lấy cánh tay cô.
Đàm Mạt đã chẳng biết phải đặt tay đâu cho đỡ ngượng. Dù cô có nhích lên trước hay lùi ra sau thì cũng giống như đang nói cho anh biết cô cảm nhận được sự ngượng ngập này.
Lưng chạm lưng, hơi ấm truyền sang khiến cô thêm bồn chồn. Trong đầu Đàm Mạt toàn là mớ bong bóng màu hồng, càng nghĩ mặt mũi càng nóng bừng.
Cô định giơ tay lên quạt cho hạ nhiệt, ai ngờ tay vừa nhấc đã chạm phải làn da trần của Lục Hành Giản.
"Chưa." Giọng anh dịu lại.
Như bị nước sôi tạt trúng, cô vội vàng rụt lại.
"Cậu..."
Phải nói gì đó thôi.
Đàm Mạt không nhịn được khẽ hỏi:
"Lục Hành Giản, cậu ngủ chưa?"
Cả hai cùng mở miệng, mới phát hiện đối phương cũng thốt ra y hệt.
Xem ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền