Chương 460
Người mình yêu hết lần này đến lần khác đẩy mình ra xa khiến Lục Hành Giản thật sự từng nghĩ, có lẽ là do bản thân quá kém cỏi nên Đàm Mạt mới không chọn anh.
Cô cũng thích anh.
Cô tránh né anh là vì có lý do khác, chứ không phải vì không có tình cảm.
Tất cả những điều anh từng tự hào sự thông minh, tài giỏi đặt cạnh cô, đều trở nên lu mờ.
Anh đã không ổn suốt một thời gian.
Cô biết... mình thích Lục Hành Giản.
Trước kia cô cứng rắn từ chối anh, không muốn để lại cho anh bất kỳ ảo tưởng nào. Dù lúc đó trông anh chẳng có vẻ gì là quá buồn nhưng chỉ có anh mới hiểu, những đêm mất ngủ là cảm giác gì. Nhưng làm vậy, bản thân cô cũng rất đau.
Nhưng hóa ra... không phải như vậy.
Cô chỉ còn cách ép mình bận rộn, để không nghĩ đến nữa.
Lục Hành Giản trầm ngâm một chút, rồi nhẹ nhàng nói:
"Vậy... có phải một ngày nào đó, em sẽ rời khỏi chúng tôi không?"
Câu hỏi khiến Đàm Mạt khựng lại, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Một cuộc trò chuyện tưởng như vô thưởng vô phạt, anh lại có thể dễ dàng nắm bắt được cốt lõi.
Đàm Mạt vốn chỉ nói đùa để đánh lạc hướng, vậy mà vẫn bị anh bóc trần. Cô thật sự không thể không phục.
"Dù em có nói mình là người ngoài hành tinh hay tiên nữ, thì điểm chung là em không thuộc về thế giới này. Sớm muộn gì em cũng sẽ rời đi."
Người như Lục Hành Giản... không biết nên nói anh sâu sắc hay nhạy cảm nữa.
Không hiểu vì sao, cô lại không muốn phủ nhận.
Sự im lặng của cô khiến Lục Hành Giản càng thêm tin chắc phán đoán của mình.
Cái nhìn đầy chân thành của anh khiến cô không thể tránh đi được nữa. Đàm Mạt buộc phải đối diện với lòng mình.
"Vậy ra... em đúng là có thích tôi."
Anh nhìn cô, ánh mắt sáng bừng như có ngọn lửa đang bốc lên:
"Nhưng vì em sẽ rời đi, nên em mới từ chối lời tỏ tình của tôi, đúng không?"
Nhưng ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, anh lại siết chặt tay cô, cười nói:
"Nhưng không sao. Nếu em thích tôi... thì tôi có thể đi cùng em."
"Dù em đi đâu, tôi cũng sẽ theo."
Đàm Mạt: "..."
Sao tự nhiên mọi chuyện lại thành ra kỳ kỳ thế này?
"Tôi..." Cô cất tiếng, định mở lời.
"Tôi đếm tới năm nhé. Nếu tới lúc đó em vẫn chưa lên tiếng, thì coi như em đồng ý."
Nhất thời cô cũng không biết phải phản bác câu nào trước.
"Một."
"Hai."
Môi Đàm Mạt như bị dán keo, trong người thì như có dòng điện chạy loạn, khiến cô muốn nói mà không thể mở lời.
"Năm."
Cô thấy như có một con kiến lửa bò khắp người bối rối, nóng nực, rối tung cả tâm trí.
"Này, buông tay ra... buông ra đi."
Đàm Mạt cố rút tay khỏi tay anh, khuôn mặt đỏ bừng:
"Ai nói tôi thích cậu chứ?"
"Lục Hành Giản, cậu đúng là mặt dày thật đấy."
"Không sao." Anh cười tươi rói, gạt hết mấy ngày âm u qua một bên:
"Chỉ cần tôi thích em là đủ rồi."
Cô mới nói được một từ, cả người đã bị kéo vào một vòng tay siết chặt.
"Tôi có thể ôm em một chút không?"
Lục Hành Giản cẩn thận hỏi, ánh mắt tha thiết nhìn cô.
Không muốn, mà cũng... muốn.
Nhưng giờ...
Là vòng tay của một chàng trai trẻ, rắn rỏi, sạch sẽ, ấm áp... và hơi mảnh khảnh.
Cằm cô đập nhẹ vào hõm cổ của Lục Hành Giản.
Trong đầu cô đột nhiên hiện ra bốn chữ da kề da thịt.
Tự dưng nghĩ đến thôi cũng khiến cô lúng túng muốn trốn đi, cả người nóng bừng lên như có lửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền